Mùi Vị Của Cuộc Sống

Zen_humor_laughing_monks_smallerẢnh: enlightened-spirituality.org

Một hôm Hạ Cái Tôn tiên sinh nhà giáo dục nổi tiếng đến thăm Hoằng Nhất đại sư (Lý Thúc Đồng). Khi ăn cơm, thấy đại sư chỉ một món dưa muối, Hạ Tiên Sinh hỏi:

–      Lẽ nào đại sư không cảm thấy món dưa muối này quá mặn sao?

Hoằng Nhất đại sư đáp:

–      Mặn có mùi vị của mặn!

Một lát sau, Hoằng Nhất đại sư ăn xong, bưng ly nước trong uống, Hạ tiên sinh lại nhíu mày hỏi:

–      Lẽ nào không có trà? Sao hằng ngày cứ uống nước trong nhạt ấy?

Hoằng Nhất đại sư đáp:

–      Nước trong tuy nhạt, nhưng nhạt cũng có mùi vị của nhạt.

Hạ Cái Tôn là bạn thân với Hoằng Nhất đại sư, nên mới hỏi vậy. Nhưng Hoằng Nhất đại sư đã vượt qua khỏi phân biệt mặn ngọt, sự vượt qua này không phải là không có vị giác, mà là thật sự cảm nhận được mùi vị ngon của mặn và vị mát mẻ của nước trong.

Lời bàn:

Câu “mặn có mùi vị của mặn, nhạt có mùi vị của nhạt” mà Hoằng Nhất đại sư nói là câu nói chứa đầy lẽ thiền khiến người ta ý vị vô cùng. Trên đường đời, có lúc chúng ta không có khả năng lựa chọn, lúc đó chúng ta phải học cách thích ứng với hoàn cảnh. Hợp với tan, hạnh phúc với đau khổ, hy vọng với thất vọng, giả như chúng ta nếm thử thì chúng đều có mùi vị, đều là thứ không thể thiếu trong cuộc sống. Hạnh phúc trong cuộc sống là ngọt, ngọt có mùi vị của ngọt; chia ly trong tình yêu là mặn, mặn có mùi vị của mặn; sự bình thường trong cuộc sống là nhạt, nhạt cũng có mùi vị của nhạt.

Trích Thành Thông, Trí Tuệ Của Thiền – Tinh Hoa Tư Tưởng Phương Đông

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: