Em Là Một Nụ Cười

cherry-blossomẢnh: artsonearth.com

Cây anh đào vườn tôi đã nở hoa. Đoá hoa anh đào nhỏ xíu, hồng hồng, đã chịu nở một nụ cười. Tôi mừng rỡ. Lạ thật, những cây anh đào hàng xóm đã trổ bông sum suê rồi, mà cho đến hôm nay, cây anh đào nhà tôi mới chịu hé cánh. Một đoá. Nó mới nở một đoá duy nhất. Tôi cứ ra vô khu vườn, ngắm nghía, săm soi, trầm trồ và khen ngợi đoá hoa mới.

— Cám ơn anh khen em.

— Ồ, em không cần cám ơn tôi. Tôi phải cám ơn em mới đúng. Em hãy tưởng tượng xem, trái đất này không có hoa anh đào. Và khu vườn này không có em, thì tôi buồn biết mấy.

— Anh thấy em quan trọng như vậy sao?

— Quan trọng.

— Em không tin anh đâu.

Tôi mỉm cười, bắt đầu nghi ngờ hoa anh đào là một cô thiếu nữ dễ thương. Con gái luôn muốn cho ta lặp lại lời khen ngợi.

— Anh xấu lắm. Sao lại nghĩ không tốt về em như vậy?

— Tôi đâu có nghĩ xấu về em. Và tôi vẫn luôn sẵn sàng để lặp lại những lời khen của mình. Trên thế gian này, người ta hà tiện lời khen lắm. Người ta thích nói ra những điều họ không hài lòng hơn. Mà em thì thật xứng đáng để nghe những lời khen.

— Con gái thích nghe khen hả anh?

— Con trai cũng thích. Ý tưởng lúc nãy của tôi thật sai lầm.

— Không sao. Nhưng em không phải là một cô thiếu nữ.

— Em là chàng trai đang tuổi thanh xuân?

— Không, em là một nụ cười.

Câu trả lời của hoa anh đào làm cho tôi choáng váng. Đúng vậy, hoa anh đào là một nụ cười của mùa xuân. Thấy hoa anh đào, là tôi thấy một mùa xuân đang cười.

— Anh thông minh lắm. Em không phải là đoá hoa anh đào nhỏ xíu đâu. Em là một nụ cười của mùa xuân. Cho nên anh gọi em là mùa xuân cũng đúng.

— Nơi nào mùa xuân đang có mặt, thì nơi đó anh có thể gặp em?

— Có khi em là một cánh bướm bay trong đêm trăng sáng, giữa làn gió mát của mùa xuân. Có khi em là một cánh đồng hoa vàng. Có khi em là cây lê già nở rộ trăm hoa. Và có khi em là một nụ anh đào đang mỉm nụ cười hàm tiếu. Anh nghĩ em là một cô thiếu nữ. Nhưng em là nụ cười của mùa xuân.

— Phải rồi. Gặp em là tôi gặp cả một xuân thật đẹp. Lâu nay, tôi cứ nhìn em như một đoá hoa nho nhỏ. Nhưng bây giờ em giúp tôi nhìn rộng hơn, thấy được cả một mùa xuân trong em.

— Em còn thấy gì ở trong em nữa? Anh có thấy chính mình ở trong em không?

Chính mình? Tôi chưa bao giờ nghĩ đến điều này. Tôi chưa bao giờ cho rằng mình là một đoá hoa anh đào. Và tôi không dám so sánh mình với mùa xuân. Tôi là một con người. Và tôi luôn vui mừng khi thấy mùa xuân đến gần. Tôi thật hạnh phúc khi thấy một đoá hoa anh đào đang nở. Cuộc đời này thật đẹp, tại vì cuộc đời có mùa xuân và có hoa anh đào. Nhưng tôi bao giờ dám nghĩ rằng cuộc đời này đẹp là vì có tôi. Tôi chẳng là cái gì cả.

— Anh là người nhìn thấy em.

— Và tôi rất biết ơn em.

— Anh biết có bao nhiêu người nhìn thấy em không?

— Nhiều lắm, và người ta đã làm thật nhiều thơ để ca ngợi em, ca ngợi mùa xuân.

— Em rất cám ơn những ai đã ca ngợi em và ca ngợi mùa xuân. Nhưng không có nhiều người nhìn thấy em đâu anh. Trong cuộc đời này, thật khó kiếm một người nhìn thấy hoa anh đào nở.

— Em nói thật.

— Thật đấy anh.

— Tại sao em biết chắc vậy?

— Tại vì em thấy nhiều người đang khổ đau ngay trong cuộc đời này. Thật là một điều lạ lùng. Trong một thế giới mà mỗi năm mùa xuân đều có mặt, mà con người phải chịu đựng bao nhiêu là khổ đau. Tại sao vậy? Tại vì con người không nhìn thấy mùa xuân, và không nhìn thấy nụ cười của em. Anh là người nhìn thấy em. Và mỗi lần nhìn em, anh đều mỉm cười. Có khi anh cười bằng đôi mắt. Và em luôn luôn mỉm cười đáp lễ anh. Nụ cười trên môi em, cũng là nụ cười của anh đó thôi.

— Cho nên em mới nói là tôi có mặt ở trong em?

— Anh có mặt ở trong em, và chắc chắn có mặt ở trong những nét đẹp của sự sống mà anh thường ngưỡng mộ. Anh vẫn thường nói là cuộc đời này đẹp quá.

— Thật vậy.

— Và có khi anh cũng ngạc nhiên tại sao con người không nhìn thấy vẻ đẹp của sự sống?

— Phải. Có người còn nói cuộc đời là một bể khổ. Thật là một câu nói kỳ lạ. Con người khổ đau, là vì họ đi tìm.

— Đi tìm?

— Con người đi tìm những gì mà họ đã có. Con người luôn luôn mơ ước. Nhưng mà thực tại đẹp quá. Thực tại là một giấc mơ đẹp hơn tất cả mọi giấc mơ của con người. Sự sống là một giấc mơ đã trở thành sự thật. Một đoá hoa, một chiếc lá, một tia nắng, một áng mây… luôn làm cho tôi kinh ngạc. Rồi tôi tự hỏi: sự sống đây sao? Đẹp thật.

— Cám ơn anh.

— Tôi có làm gì đâu. Tôi chỉ biết thưởng ngoạn và hưởng thụ.

— Nhưng có người sẽ nhắc cho anh nhớ khổ đau là một cái gì có thật.

— Hạnh phúc cũng là một cái gì có thật đó em.

— Em biết.

— Em biết điều gì?

— Em biết mỗi người có quyền được hưởng hạnh phúc.

— Quyền hạnh phúc?

— Vâng, quyền hạnh phúc. Đó là một cái quyền căn bản của mỗi con người.

— Hôm qua, khi đi chơi với cháu tôi, tôi có hỏi: “Con có hạnh phúc không?” Cháu tôi trả lời: “Con có những ước mơ.” Tôi lại hỏi: “Nhưng trong đời sống hàng ngày, con có đủ hạnh phúc không?” Cháu tôi không suy nghĩ gì cả, mà đáp liền: “Mỗi ngày, con có đủ hạnh phúc.” Nghe cháu trả lời vậy thì tôi nói: “Vậy thì con cứ ước mơ. Miễn là mỗi ngày con có đủ hạnh phúc.”

— Cháu anh biết hưởng quyền hạnh phúc rồi đó.

— Ai cũng có quyền hạnh phúc?

— Ai cũng có quyền mỉm cười.

— Em là một nụ cười?

— Vâng, em là một nụ cười, dành tặng riêng cho những ai khám phá ra nụ cười của mùa xuân, những ai khám phá ra nụ cười của chính mình, và nụ cười của sự sống.

San José, 1-3-2008
Advertisements

Cho Vơi Đi Nỗi Lòng Oan Ức

dunasbarrei_copy

Ảnh:  Solitude của aznegrao

Một lần, chị Sửu mua thức ăn không nhiều, mà Minh-Can mang những bẩy tám người bạn về nhà đòi làm cơm ăn giữa trưa. Minh-Ðệ vừa mở miệng nói rằng không đủ thức ăn, thì Minh-Can cùng đám bạn xúm vào mà đánh, chửi. Nó hạ lệnh:

– Con ở hôi thối này. Không còn thức ăn thì mày giết hai con gà mái trong chuồng kia cũng được chứ gì?

Biết rằng cãi thì ăn đòn, nàng đành bắt hai con gà đang đẻ làm thịt cho chúng ăn. Chiều hôm đó, bà Thiết về, không thấy hai con gà mái đẻ đâu, bà hỏi, Minh-Can le te đáp:

– Hồi trưa con Ðệ nó giết gà đãi bạn nó là con Ngọc-Nam, Trinh-Dung, Ngọc-Huệ, Thanh-Thảo cùng với mấy thằng bạn mất rồi.

Minh-Ðệ kinh hãi cãi:

– Thưa mẹ, chính nó đem bẩy đứa bạn về, bắt con giết gà làm cơm đãi. Con chối, chúng nó xúm vào đánh con. Ðây, mẹ xem, khắp người con đầy vết thâm tím đây.

Bà Thiết xỉa xói vào mặt nàng:

– Tiên sư bố mày, mày nứng l… lên, đem trai về nhà, lại bắt gà mái đẻ của tao giết đãi nó, rồi mày lại đổ cho con gái tao ư? Tao phải giết chết mày mới được.

Thế là bà đánh nàng túi bụi. Xưa nay, mỗi lần bị đòn, mà nàng phân trần, thì y như bà Thiết còn đánh đến khi nàng không nói gì mới thôi. Vì vậy nàng nghiến răng chịu mưa roi, bão vọt cho qua.

Sau trận đòn, nàng ra bờ sông ôm mặt ngồi khóc. Nàng khấn Bụt, nói chuyện với Bụt. Nàng chắp tay:

– Lạy Bụt chứng giám cho con.

Rồi nàng kể hết nguồn cơn. Nàng vừa kể xong, thì có tiếng nói trong, êm đềm phát ra:

– Tất cả những gì con đang phải gánh chịu, là do cộng nghiệp từ muôn vàn kiếp trước kết tụ. Nếu nay con cứ chống, cứ tránh né, thì cái nghiệp xưa bao giờ mới giải hết?

Nàng ngửa mắt nhìn lên, thì không phải là Bụt, mà là một bà quần áo trắng. Trong bóng đêm mờ ảo, nàng nghĩ ngay đến đức Quan-Thế-Âm hiện xuống cứu khổ cứu nạn. Nàng thụp lạy:

– Nam-mô cứu khổ, cứu nạn Quan-thế-âm Bồ-tát, xin Bồ-tát thương tình cứu con khỏi cảnh đau khổ này.

– Ðau khổ, đau khổ. Thế con có biết trên thế gian này có không biết bao nhiêu chúng sinh đau khổ hơn con không? Ta cho con bốn câu để giải cái ẩn ức trong tâm. Con hãy nghe đây:

Nhân sinh đô thị mệnh an bài.

Con người ta sinh ra, đã được số mệnh an bài, nhà Phật gọi là nghiệp quả. Khi nghiệp nó tới, thì phải thản nhiên chịu đựng, chứ nếu cứ chống đối thì kiếp sau nó sẽ theo mà đòi mãi.

Nhân thế nan phùng khai khẩu tiếu.

Trong thế gian này, đau khổ đầy dẫy, khó mà mở miệng cười được. Vậy thì con có khổ một mình đâu?

Khởi khả nhân vô đắc vận thời?

Cuộc đời thay đổi, người nào đang khổ rồi cũng có ngày vận tốt nó tới. Con muốn gấp làm chi?

Cử đầu tam xích hữu thần minh.

Ngửa đầu nhìn lên ba thước (75 cm) là có thần minh chứng giám. Con khỏi phải kêu oan!

Qua bốn câu khuyên của Quan-âm, Minh-Ðệ cảm thấy trong người khoan khoái lạ thường.

Trích Yên Tử cư sĩ Trần Đại-Sỹ, Nam Quốc Sơn Hà

Khúc Hát Trái Tim

Mattie

Ảnh: tuanvietnam.net

Tôi có một bài hát,

ở nơi đáy trái tim

và chỉ mình tôi nghe thấy.

Nếu tôi nhắm mắt lại,

và ngồi thật im

sẽ dễ dàng nghe khúc hát vang lên.

Khi mắt mở và bận chạy tới, chạy lui

nếu bớt chút thời gian và chăm chú lắng tai

tôi vẫn có thể nghe thấy

khúc tâm ca đó.

Bài hát làm tôi vui.

Tôi hạnh phúc hơn bao giờ hết.

Hạnh phúc hơn khắp mọi nơi

hơn tất thảy mọi điều và tất cả mọi người

Trên thế gian rộng lớn.

Hạnh phúc như được bay tới thiên đường, khi phải chết.

Bài tâm ca của tôi thế này:

Hỡi mọi người! Tôi yêu các bạn!

Các bạn có thể hạnh phúc biết bao!

Các bạn có thể làm cho cả thế giới này hạnh phúc biết bao!

Dù đôi khi điệu và lời có khác thì nó vẫn hát bằng tình cảm ấy với tôi.

Khiến tôi nhớ Jamie, Katie, Stevie

Và nhiều điều kỳ diệu khác.

Đó là khúc tâm ca đặc biệt của tôi.

Nhưng bạn biết không?

Ai cũng có một khúc tâm ca đặc biệt

trong trái tim mình!

Tất cả mọi người trên thế giới rộng lớn này

Cùng có một khúc tâm ca đặc biệt

Nếu tin vào sự nhiệm mầu,

Tin vào tiếng nhạc

Và tin rằng bạn có thể hạnh phúc,

Thì cả bạn nữa cũng sẽ được bài hát của mình.

3.1996

Matthew J.T. Stepanek

TVTL – Xuất xứ bài thơ do tác giả thổ lộ: “Lần đầu tiên tôi dùng từ “tâm khúc” là khi tôi lên 5. Hôm ấy tôi mặc áo sơ mi, bên trong có cài một chiếc máy nghe nhạc loại nhỏ. Tôi dựa vào một vật gì đó và làm thơ. Thế rồi tiếng nhạc vang lên, có lẽ do tôi đã vô tình ấn vào nút play. Tôi thì thào: “Mẹ ơi, nghe này, đó là những tâm khúc của con.” Ngay sau đó, tôi hoàn thành bài Tâm khúc. Tâm khúc là một cái gì đó sâu thẳm luôn có trong mỗi chúng ta. Đó là sự linh cảm vì sao chúng ta có mặt trên thế gian này và làm thế nào để duy trì sự hiện diện đó. Tâm khúc có thể dễ dàng nghe thấy khi ta còn trẻ. Cũng có khi chúng ta quá bận bịu, đau đớn, giận dữ để nghe nó, đó là lúc ta ngày một lớn lên. Giống như không biết giữ gìn cẩn thận món đồ chơi thời thơ ấu, ta quên đi cách lắng nghe những thông điệp đến từ những khúc hát trái tim. Nhưng cho dù bạn có quên hoàn toàn những bài Tâm khúc thì bạn vẫn có cơ hội tìm thấy nó bằng cách chia sẻ với mọi người, cho đến khi nó trở lại với bạn.”

Trích Mattie J.T. Stepanek, Khúc Hát Trái Tim

Các Bài Hát Thực Tập Chánh Niệm

chanhniem

Ảnh: giacngo.vn

1. Quay Về Nương Tựa

Quay về nương tựa hải đảo tự thân
Chánh niệm là Bụt soi sánh xa gần
Hơi thở là Pháp bảo hộ thân tâm
Năm uẩn là Tăng phối hợp tinh cần.

2. Thở Vào Thở Ra

Thở vào, thở ra
Là hoa tươi mát, là núi vững vàng
Nước tĩnh lặng chiếu, không gian mênh mang.

3. Vào Ra Sâu Chậm

Vào – ra – sâu – chậm
Khoẻ – nhẹ – lặng – cười
Hiện tại – tuyệt vời.

4. Đã Về, Đã Tới

Đã về, đã tới, bây giờ, ở đây
Vững chãi, thảnh thơi, quay về nương tựa
Nay tôi đã về, nay tôi đã tới
An trú bây giờ, an trú ở đây
Vững chãi như núi xanh
Thảnh thơi dường mây trắng
Cửa vô sinh mở rồi
Trạm nhiên và bất động.

5. Đây Là Tịnh Độ

Đây là tịnh độ, tịnh độ là đây
Mỉm cười chánh niệm, an trú hôm nay
Bụt là lá chín, Pháp là mây bay
Tăng thân khắp chốn, quê hương nơi này
Thở vào hoa nở, thở ra trúc lay
Tâm không rằng buộc, tiêu dao tháng ngày.

6. Hai Lời Hứa

Con xin hứa mở rộng lòng thương và tìm cách bảo vệ
sự sống của mọi người, mọi loài, cỏ cây, cầm thú và đất đá.
(thở: uum… à ba lần)

Con xin hứa mở rộng tầm hiểu biết để có thể yêu thương
và chung sống với mọi người, mọi loài, cỏ cây, cầm thú và đất đá.
(thở: uum… à ba lần)

7. Tiếng Chuông Chùa Chùa Cổ

Boong boong, tôi là chuông đại hồng
ngôi chùa xưa trên đỉnh núi.
Boong boong, tôi khua vang
mở đầu cho một bình minh mới.
Boong boong, nghe chuông tôi xin người nở nụ cười
Boong boong, nghe tiếng tôi
xin người đem mắt thương nhìn cuộc đời.

Boong boong, thở vào tâm người tĩnh lặng
Boong boong, thở ra miệng người mỉm cười
Boong boong, người trở về phút giây hiện tại
Boong boong, người an trú phút giây tuyệt vời.

Ba nghiệp lắng thanh tịnh
Gửi lòng theo tiếng chuông
Nguyện người nghe tỉnh thức
Vượt thoát nẻo đau buồn.

8. Hạnh Phúc Bây Giờ

Ta hạnh phúc liền giây phút này
Lòng đã quyết dứt hết lo âu
Không đi đâu nữa
Có chi để làm
Học buông tha
Sống không vội vàng.

Ta hạnh phúc liền giây phút này
Lòng đã quyết dứt hết lo âu
Không đi cũng tới
Thấy chi cũng làm
Lòng thanh thản
Sống trong nhẹ nhàng.

9. Thiền Trà

Chén trà trong hai tay
Chánh niệm dâng tròn đầy
Thân và tâm an trú
Bây giờ và ở đây

Khi uống chén trà trong
ta nhớ cội nhớ nguồn
Khi nhấm chén trà thơm
hỏi nước đến từ đâu
Nước từ nguồn suối cao
nước từ lòng đất sâu
Nước mầu nhiệm tuôn chảy
Ơn nước luôn tràn đầy.

10. Không Đến Không Đi

Không đi đâu, cũng không cần đến
Không trước cũng không sau
Cầm tay nhau, đứng bên nhau
Rồi chia tay, bước cho thảnh thơi
Cũng bởi vì chúng ta đã có nhau rồi từ rất lâu
Cũng bởi vì chúng ta đã có nhau hoài mai sau.

Nguồn: langmai.org

Kinh Người Biết Sống Một Mình

alone_but_HAPPY_by_IgNgRez

Ảnh: deviantart.com

Nghe tại đây

Đừng tìm về quá khứ

Đừng tưởng tới tương lai

Quá khứ đã không còn

Tương lai thì chưa tới

Hãy quán chiếu sự sống

Trong giờ phút hiện tại

Kẻ thức giả an trú

Vững trãi và thảnh thơi.

Phải tinh tiến hôm nay

Kẻo ngày mai không kịp

Cái chết đến bất ngờ

Không thể nào mặc cả.

Người nào biết an trú

Đêm ngày trong chánh niệm

Thì Mâu Ni gọi là

Người Biết Sống Một Mình.

Nguồn: langmai.org