Beyond The Small Family – Vượt Lên Gia Đình Nhỏ

untitledẢnh: osho.com

“No one is my mother…”

“Không ai là mẹ ta cả…”

You are born with a tremendous possibility of intelligence. You are born with a light within you. Listen to the still, small voice within, and that will guide you. Nobody else can guide you, nobody else can become a model for your life, because you are unique. Nobody has there ever been who was exactly like you, and nobody is ever going to be there again who will be exactly like you. This is your glory, your grandeur–that you are utterly irreplaceable, that you are just yourself and nobody else.

Bạn được sinh ra với một khả năng trí tuệ lớn lao. Bạn được sinh ra với ánh sáng chân lý bên trong mình. Hãy lắng nghe giọng nói lặng lẽ, bé nhỏ bên trong, và nó sẽ dẫn đường cho bạn. Không ai khác có thể dẫn dắt bạn, không ai khác có thể là hình mẫu cho cuộc đời bạn, bởi vì bạn là độc nhất. Chưa có ai từng giống hệt như bạn, và sẽ không có ai lại giống hệt như bạn. Đây là sự vinh quang, sự cao quý của bạn — rằng bạn hoàn toàn bất khả thay thế, rằng bạn chỉ là chính mình và không là ai khác.

Jesus was a small child and his father and mother had come to the great temple for the annual festival. Jesus was lost somewhere in the crowd, and only by the evening could his parents find him. He was sitting with some scholars, just a child, and he was discussing things with them.

Jesus là một đứa trẻ nhỏ và cha mẹ cậu phải đi đến đền thờ lớn trong kỳ lễ hội thường niên. Jesus bị lạc trong đám đông, và mãi tới khi trời tối cha mẹ mới tìm thấy cậu. Cậu đã ngồi chơi với các nhà hiền triết, chỉ như một đứa trẻ, và cậu ngồi thảo luận với họ về mọi sự.

His father said, “Jesus, what are you doing here? We have been worried about you.”

Cha cậu nói, “Jesus, con làm gì ở đây vậy? Chúng ta đã rất lo lắng cho con.”

Jesus said, “Don’t be worried. I was looking after my father’s business.”

Jesus nói, “Đừng lo lắng. Ta đang trông coi công việc của cha ta.”

The father said, “I am your father–and what type of business are you looking after here? I am a carpenter.”

Người cha nói, “Ta là cha con—và con đang trông nom công việc gì ở đây vậy? Ta là thợ mộc cơ mà!”

Jesus said, “My father is in heaven. You are not my father.”

Jesus nói, “Cha ta ở trên trời. Ông không phải là cha ta.”

Just as a child has to leave the body of the mother, otherwise he will be dead–he has to come out of the womb–the same happens mentally, also. One day he has to come out of the father and mother’s womb. Not only physically but mentally; not only mentally but spiritually.

Nếu đứa trẻ không ra khỏi thân thể mẹ mình, nó sẽ bị chết – nó phải ra khỏi tử cung – điều tương tự cũng xảy ra trên phương diện tư tưởng. Một ngày nào đó nó cũng phải ra khỏi vòng tay che chở của cha mẹ. Không chỉ trên phương diện thể xác mà cả tinh thần; không chỉ tinh thần mà còn cả tâm linh nữa.

And when the spiritual child is born, has broken with his past completely, for the first time he becomes a self, an independent reality, standing on his own feet. Before this he was just a part of the mother, or the father, or the family–but he was never himself.

Và khi một đứa trẻ tâm linh ra đời, nó sẽ cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ với quá khứ của mình, bởi lần đầu tiên nó đã trở thành một cá nhân, một thực thể độc lập, đứng trên chính đôi chân của mình. Trước đó nó chỉ là một phần của mẹ hoặc cha, hoặc gia đình – nhưng chưa bao giờ nó là chính mình cả.

Whatever you are doing, whatever you are thinking, whatever you are deciding, look: is it coming from you or is somebody else speaking? And you will be surprised to find out the real voice; perhaps it is your mother–you will hear her speak again. Perhaps it is your father; it is not at all difficult to detect. It remains there, recorded in you exactly as it was given to you for the first time–the advice, the order, the discipline, the commandment.

Bất cứ khi bạn đang làm gì, nghĩ gì, quyết định điều gì, hãy quan sát: liệu nó có đến từ bạn hay ai đó khác đang nói? Và bạn sẽ ngạc nhiên khi tìm thấy giọng nói thực sự; có lẽ nó là của mẹ bạn – bạn sẽ nghe thấy mẹ mình đang nói lại. Có lẽ nó là của cha bạn; không khó để phát hiện ra điều đó. Nó vẫn còn đó, được ghi lại trong bạn một cách chính xác như khi nó được truyền cho bạn trong lần đầu tiên –  lời khuyên, mệnh lệnh, luật lệ, lời răn.

You may find many people, the priest, the teachers, the friends, the neighbors, the relatives. There is no need to fight. Just knowing that it is not your voice but somebody else’s–whosoever that somebody else is–you know that you are not going to follow it. Whatsoever the consequences, now you are deciding to move on your own, you are deciding to be mature. Enough you have remained a child. Enough you have remained dependent. Enough you have listened to all these voices and followed them. And where have they brought you? In a mess.

Bạn có thể thấy nhiều người, linh mục, thầy cô giáo, bạn bè, hàng xóm, họ hàng. Không cần thiết phải chống lại. Chỉ cần biết rằng nó không phải là giọng của bạn mà là ai đó khác – bất kể đó là ai – bạn biết rằng bạn sẽ không làm theo nó. Bất kể hậu quả thế nào, bây giờ bạn sẽ quyết định đi theo cách của mình, bạn sẽ quyết định trở nên trưởng thành. Bạn đã là trẻ con đủ rồi. Bạn đã phụ thuộc đủ rồi. Bạn đã lắng nghe tất cả những giọng nói này và làm theo họ. Và họ đã đưa bạn đến đâu? Vào trong một mớ hỗn độn.

So once you figure out whose voice it is, say goodbye to it… because the person who gave that voice to you was not your enemy. His intention was not bad, but it is not a question of his intention. The question is that he imposed something on you that is not coming from your own inner source; and anything that comes from outside makes you a psychological slave.

Vì vậy ngay khi bạn tìm ra nó là giọng nói của ai, hãy nói lời chào tạm biệt với nó… bởi vì người trao giọng nói đó cho bạn không phải là kẻ thù của bạn. Ý định của anh ta không xấu xa, nhưng vấn đề không phải là ý định của anh ta. Vấn đề là anh ta đã áp đặt lên bạn điều không đến từ cội nguồn bên trong của chính bạn; và bất cứ điều gì đến từ bên ngoài sẽ khiến bạn trở thành một kẻ nô lệ tinh thần.

It is only your own voice that will lead you into a blossoming, into freedom.

Chỉ có giọng nói của chính bạn sẽ dẫn bạn đến với sự nở hoa, đến với sự tự do.

Nguồn: Osho Times

Đỗ Hoàng Tùng dịch

Advertisements

Đừng Xét Đoán, Hãy Lắng Nghe, Hãy Biết Mình Vĩ Đại

thirdeye

Ảnh: rasoni.blogspot.com

Linh hồn hiểu rất rõ mục đích của nó là tiến hoá. Đó là mục đích duy nhất của nó – và là mục đích linh hồn của nó. Nó không quan tâm đến những thành quả mà thân xác hay tâm trí đạt được. Đối với linh hồn, mọi thứ ấy đều vô nghĩa.

Linh hồn cũng biết rõ không hề có thảm kịch nào lớn lao liên quan đến chuyện nó rời bỏ thân xác. Về nhiều mặt, thảm kịch chính là ở trong thân xác. Vì thế ngươi phải hiểu, linh hồn nhìn toàn bộ biến cố chết này khác lắm. Dĩ nhiên, nó cũng có cái nhìn khác về cả cuộc sống này – và đó là nguồn nảy sinh nhiều thất vọng và lo âu mà người ta cảm thấy trong đời. Nỗi tuyệt vọng và lo lắng phát xuất từ việc không chịu lắng nghe linh hồn mình.

Làm thế nào để tôi có thể lắng nghe linh hồn tôi được? Nếu linh hồn là ông chủ, thì làm sao tôi có thể chắc chắn rằng tôi có thể lấy được những mệnh lệnh từ văn phòng được?

Điều đầu tiên ngươi phải làm là hiểu rõ linh hồn đang theo đuổi cái gì – và đừng xét đoán nó.

Tôi đang xét đoán linh hồn tôi sao?

Luôn luôn. Ta vừa mới cho ngươi thấy làm thế nào ngươi tự xét thấy mình muốn chết. Ngươi cũng tự xét thấy mình muốn sống – sống thực sự. Ngươi xét thấy mình muốn cười, muốn khóc, muốn thắng, muốn thua – muốn cảm nghiệm niềm vui và tình yêu – đặc biệt là ngươi tự xét mình về điều đó.

Tôi ư?

Ở chỗ nào đó, ngươi đã gặp phải ý niệm rằng từ chối niềm vui cho bản thân là giống như Chúa – rằng không hưởng thụ cuộc sống là gần với nước trời. Ngươi tự nhủ, khước từ là một điều tốt.

Thế Ngài bảo nó là xấu à?

Nó không tốt cũng chắng xấu, đó chỉ là việc từ khước. Nếu ngươi cảm thấy tốt sau khi từ chối bản thân thì trong thế giới của ngươi điều ấy là tốt. Nếu ngươi cảm thấy xấu thì khi ấy nó là xấu. Hầu hết ngươi không tự quyết định được. Ngươi từ chối với bản thân ngươi điều này điều kia vì ngươi bảo với mình rằng ngươi được chờ mong để làm thế. Thế rồi ngươi nói đó là một điều tốt nên làm – nhưng lại tự nhủ tại sao ngươi không cảm thấy tốt.

Và vì vậy, điều đầu tiên phải làm là ngừng thôi không đưa ra phán đoán chống lại mình nữa. Hãy học biết ước muốn của linh hồn và đi theo nó. Hãy đi theo linh hồn.

Điều mà linh hồn theo đuổi là cảm xúc cao độ nhất của tình yêu mà ngươi có thể hình dung được. Đây là ước muốn của linh hồn. Đây là mục đích của nó. Linh hồn theo đuổi cảm giác. Không phải ý thức, mà là cảm giác. Nó đã có tri thức, nhưng tri thức là thứ thuần khái niệm. Cảm giác là trải nghiệm. Linh hồn muốn cảm thấy chính nó và như thế để biết về nó trong kinh nghiệm của chính mình.

Cảm giác cao độ nhất là kinh nghiệm hiệp nhất với Tất Cả Tồn Tại. Đây là cuộc trở về vĩ đại với Sự Thật mà linh hồn khắc khoải mong chờ. Đây là cảm giác về tình yêu trọn vẹn.

Tình yêu trọn vẹn đối với cảm giác cũng giống như màu trắng hoàn hảo so với các màu sắc. Nhiều người cho rằng màu trắng là sự vắng mặt của các màu. Không phải thế. Màu trắng là tổng hợp của tất cả các màu khác.

Cũng vậy, tình yêu không phải là sự vắng mặt của một cảm xúc (ghét, giận, đam mê, ganh tị, tham lam), mà là sự hợp toàn của mọi thứ cảm giác. Nó là cái tổng cộng. Là con số tích luỹ. Là tất cả mọi sự.

Như vậy, để linh hồn cảm nghiệm được tình yêu hoàn hảo, nó phải trải nghiệm mọi thứ cảm giác của loài người.

Làm sao Ta có thể có lòng thương xót với điều mà Ta không hiểu được? Làm sao ta có thể tha thứ nơi người khác điều mà Ta chưa từng cảm nghiệm nơi bản thân Ta? Thế nên chúng ta thấy được điều giản dị lẫn nét phóng khoáng tuyệt vời trong hành trình của linh hồn. Chúng ta hiểu rằng cuối cùng thì điều cần thiết là gì.

Mục đích của linh hồn con người là trải nghiệm tất cả những gì của nó – để nó có thể là tất thảy của nó.

Làm thế nào nó có thể lên nếu nó chưa từng xuống, có thể trái nếu nó chưa từng phải? Làm sao nó có thể ấm nếu không biết đến lạnh, có thể tốt lành nếu khước từ sự dữ? Hiển nhiên linh hồn không thể chọn là một điều gì, nếu không có gì để chọn. Để linh hồn cảm nghiệm được sự vĩ đại của nó, nó phải biết vĩ đại là gì. Điều này không thể thực hiện được nếu không có gì khác ngoài sự vĩ đại. Và như thế, linh hồn nhận thức rằng sự vĩ đại ấy không chỉ tồn tại trong không gian của điều không vĩ đại. Vì thế, linh hồn không bao giờ lên án điều không vĩ đại, mà là chúc lành cho nó – vì nhìn thấy trong đó một phần của chính mình, phải tồn tại để một phần khác được hiển lộ.

Lẽ dĩ nhiên, công việc của linh hồn là khiến chúng ta chọn lấy sự vĩ đại – chọn điều tốt nhất của Ngươi Là Ai – mà không kết án điều ngươi không chọn.

Đây là một nhiệm vụ to lớn, trải qua nhiều đời, vì ngươi đã quen với việc xét đoán, gọi điều gì đó là “tốt” hoặc “xấu” hoặc “chưa đủ”, thay vì chúc lành cho điều ngươi không chọn.

Còn tệ hơn cả việc kết án – ngươi còn tìm cách làm hại đến điều ngươi không lựa chọn nữa. Ngươi tìm cách phá huỷ nó. Nếu có một người, một nơi, một vật mà ngươi không đồng ý, ngươi liền tấn công nó. Nếu có một tôn giáo đi ngược lại tôn giáo của ngươi, ngươi làm cho nó thành sai lạc. Nếu có một tư tưởng mâu thuẫn với tư tưởng của ngươi, ngươi chế giễu nó. Nếu có một ý niệm khác với ngươi, ngươi loại bỏ nó. Về điều này, ngươi đã sai, vì ngươi chỉ tạo ra một nửa vũ trụ. Và ngươi thậm chí không thể nào hiểu được một nửa của ngươi khi ngươi phủi tay vứt bỏ nửa còn lại.

Tất cả những điều này rất sâu sắc – cám ơn Ngài. Chưa từng có ai nói với tôi những điều này. Ít nhất, chưa từng giản dị như vậy. Và tôi đang cố gắng hiểu đây. Thật đấy. Nhưng một số điểm trong đây thật khó nắm bắt quá. Chẳng hạn như. dường như ngài đang nói rằng chúng tôi nên yêu mến cái “sai” để nhờ đó chúng tôi có thể biết cái “đúng”. Có phải Ngài nói rằng chúng tôi phải ôm choàng lấy quỷ sứ , phải vậy không?

Có còn cách nào khác để ngươi chữa lành cho anh ta không? Dĩ nhiên rồi, con quỷ thật thì không tồn tại – nhưng Ta trả lời cho ngươi dựa trên cái lối nói mà ngươi chọn.

Chữa lành là tiến trình đón nhận tất cả, sau đó chọn cái tốt nhất. Ngươi có hiểu không? Ngươi không thể chọn là Thượng đế nếu không còn cái gì khác để chọn.

Khoan đã! Có ai nói gì về việc chọn là Thượng đế đâu?

Cảm xúc cao độ nhất là tình yêu hoàn hảo, phải vậy không?

Vâng, tôi chắc vậy.

Và ngươi có thể tìm một cách mô tả tốt hơn về Thượng đế không?

Không, tôi chẳng còn cách nào khác.

Được, linh hồn ngươi tìm kiếm cảm giác cao độ nhất. Nó tìm cách trải nghiệm – và là – tình yêu hoàn hảo.

tình yêu hoàn hảo. Nó biết điều này. Nhưng nó ước muốn thực hiện nhiều hơnbiết thế. Nó muốn được là nó trong kinh nghiệm của nó.

Dĩ nhiên, ngươi đang tìm kiếm để là Thượng đế! Còn điều nào khác mà ngươi nghĩ là ngươi phải vươn tới không?

Tôi không biết nữa. Tôi cũng không chắc. Tôi đoán tôi chưa bao giờ nghĩ về nó theo hướng này. Có vẻ như có cái gì đó báng bổ trong việc ấy.

Ngươi không thấy có gì là báng bổ khi tìm cách trở nên như ma quỷ, nhưng lại thấy xúc phạm khi muốn trở nên như Thượng đế. Chà, chuyện này lại không đáng quan tâm sao?

Hãy khoan! Ai lại tìm cách trở nên giống như quỷ?

Ngươi chứ còn ai! Tất cả các ngươi chứ còn ai? Các ngươi thậm chí tạo ra những tôn giáo dạy ngươi rằng ngươi sinh ra trong tội lỗi – rằng các ngươi là tội nhân bẩm sinh – để thuyết phục được các ngươi về sự xấu xa của chính mình. Nhưng nếu ta bảo các ngươi rằng các ngươi sinh ra từ Thượng đế – rằng các ngươi là những ông bà Thượng đế thuần khiết, là tình yêu tinh thuần, từ lúc mới sinh – các ngươi sẽ gạt bỏ Ta.

Cả cuộc đời ngươi, ngươi đã dùng để tự thuyết phục làn mình xấu xa. Không chỉ ngươi xấu xa mà thôi, song các điều mà ngươi muốn đều xấu xa. Tình dục là xấu, tiền bạc là xấu, vui vẻ là xấu, quyền lực là xấu, có nhiều của cũng xấu – nhiều cái xấu quá. Một vài tôn giáo nơi các ngươi thậm chí còn bắt ngươi tin rằng nhảy múa là xấu, âm nhạc là xấu, thưởng thức cuộc sống là xấu. Chẳng mấy chốc, các ngươi sẽ đồng ý rằng mỉm cười là xấu, toét miệng ra cười cũng xấu, yêu đương cũng xấu luôn.

Không, không đâu, anh bạn của tôi ơi, ngươi có lẽ chưa rõ lắm về nhiều chuyện, nhưng có một chuyện ngươi rõ lắm: ngươi và hầu hết những gì ngươi ước muốn là xấu. Khi đã phán xét như thế về bản thân rồi, ngươi quyết định rằng việc của ngươi là trở nên tốt hơn.

Điều đó tốt thôi. Nó cũng là mục tiêu cho bất cứ điều gì diễn ra – nhưng có một cách nhanh chóng hơn. một lộ trình ngắn hơn, một lối đi tắt hơn.

Cách nào vậy?

Hãy chấp nhận Ngươi Là Ai và Là Gì ngay lúc này – và thể hiện điều đó.

Đây là điều Giêsu đã làm. Đó là con đường của Phật, của Krishna, là lối đi của mọi bậc Tôn sư xuất hiện trên trái đất này.

Và mọi bậc tôn sư đều có cùng một thông điệp: Tôi là gì, anh cũng là thế. Điều tôi có thể làm, anh cũng làm được. Những điều này, và còn nhiều điều nữa, anh cũng sẽ làm được.

Nhưng các ngươi không chịu lắng nghe. Thay vì đó các ngươi chọn con đường khó khăn hơn của người nghĩ rằng mình là quỷ, ngươi tưởng rằng mình là kẻ xấu xa.

Ngươi nói thật khó mà bước theo Đức Ki-tô, làm theo lời dạy của Đức Phật, thừa truyền ánh sáng của Krishna, và thật khó để làm một vị Tôn sư. Nhưng ta bảo ngươi hay điều này: Khước từ Người Mà Ngươi Thực Sự Là là một việc khó khăn hơn nhiều so với việc chấp nhận nó.

Ngươi là sự thiện hảo, từ bi, thương xót và hiểu biết. Ngươi là bình an, hoan lạc và ánh sáng. Ngươi là tha thứ và kiên tâm, là sức mạnh và cam đảm. Ngươi là kẻ chìa tay ra với ngươi thiếu thốn, kẻ vỗ về trong lúc u sầu, là thầy thuốc trong lúc đau thương, là người chỉ đường trong cơn bối rối. Ngươi là sự khôn ngoan thượng trí và chân lý tối cao. Ngươi là bình an bô lượng và tình yêu vĩ đại. Ngươi là tất cả những điều ấy. Và đôi khi trong đời, ngươi biết mình là những điều ấy rồi.

Bây giờ, hãy chọn để luôn biết mình như thế.

Trích Neal Donald Walsch, Đối Thoại Với Thượng Đế