Đi Tìm Nguyên Mẫu: Xác Định Vị Thần Trong Bạn

Ảnh: Deepak Chopra – Nguồn: dailychallenge.org

Chopra cho rằng khi còn sống trên thế gian này, tâm của ta sẽ chỉ được thỏa mãn khi nó hoàn thành được sự tìm kiếm bí mật của mình, đó chính là cái ý định cao cả (Grand Plan) mà số phận của chúng ta được tổ chức để thực hiện. Trong tâm mỗi con người có một chủ đề bao quát, một lối sống hào hùng/cao cả, một vị thần phôi thai mong muốn được sinh ra. Đó là mẫu người mà ta muốn thể hiện, là cái tôi mà ta không thừa nhận vì phần đông chúng ta không thể nhìn ra cái tiềm năng vô tận để mở ngỏ cho ta bước vào. Đó là cái tôi đẹp nhất, cái tôi không ích kỷ, cái mẩu vũ trụ (bit of the universe) trong ta hành động vì lợi ích của mọi người.

Những ai sống được một cuộc đời bình thường thì không tiếp xúc được với con người huyền bí trong mình. Chỉ khi nào hiểu được Ý định Cao cả ấy, chỉ khi nào biết nuôi dưỡng cái khát vọng nó làm cho đời ta thêm ý nghĩa ấy, và chỉ khi nào vào vai trong vở kịch huyền bí ấy, ta mới có thể đạt đến giác ngộ. Và từ chỗ giác ngộ ta mới biết yêu và biết thông cảm. Và sẽ được thành toàn, sẽ được thỏa mãn.

Những thần thoại xưa và những vị anh hùng trong huyền thoại được gọi chung là những nguyên mẫu (archetype – mẫu nguyên thủy). Đó là những chủ đề tồn tại đã từ rất lâu trong tâm thức tập thể (collective soul), thể hiện những khát khao, tưởng tượng và ước vọng sâu kín nhất của tâm thức tập thể. Những đề tài này còn mãi với thời gian. Ta bắt gặp nó trong văn chương của mọi thời đại. Nó thay hình đổi dạng tùy theo từng thời kỳ lịch sử, nhưng cốt lõi của nó vẫn là một. Nó được thể hiện trong phim ảnh, trong những vở kịch phát thanh và truyền hình, trên những sách báo phổ thông. Những người cùng thời, những nhân vật đương thời được đề cao trong các phương tiện nghe nhìn chính là những nguyên mẫu hiện nay; họ thường được trình bày như những con người còn muốn làm được nhiều hơn nữa với kế hoạch trong sáng.

Chopra cho rằng, dù là thần tiên hay ma quỷ, dù linh thiêng hay phàm tục, dù tội lỗi hay thánh thiện, dù là kẻ kiếm tìm hay người đòi lại, dù là đối tượng yêu thương hay là kẻ chuộc lỗi, tất cả những hình tượng ấy đều là sự phóng đại của năng lực có ý thức (conscious energy) của tâm thức tập thể.

Nguyên mẫu xuất phát từ tâm thức tập thể nhưng được thể hiện bằng những linh hồn cá nhân. Huyền thoại của nguyên mẫu xuất hiện giữa đời thường. Cô đào sexy nổi tiếng Marilyn Monroe của Mỹ là hiện thân của sắc đẹp. Ông Nguyễn Cẩm Lũy, người nổi tiếng với việc di dời những công trình kiến trúc lớn từ chỗ này sang chỗ khác chỉ bằng những đòn tay và ròng rọc thô sơ, được gọi là thần đèn của Việt Nam.

Những nguyên mẫu của mỗi tập thể xã hội là những hạt giống đã được gieo sẵn trong mỗi linh hồn cá nhân của tập thể ấy. Mỗi người đều cố bắt chước theo một hay một vài nguyên mẫu. Mỗi người đều có một phần cứng (hardware) ở cấp độ linh hồn để phát huy những đặc điểm của nguyên mẫu.

Khi do những nhân duyên nào đó mà một hạt giống nảy mầm, thì từ trong hạt giống sẽ phóng ra những lực tạo mẫu (pattern-ing forces) giúp nó phát triển thành ra một bản sao của nguyên mẫu. Một hạt giống cà chua chỉ có thể phát triển thành cây cà chua chứ không thể thành một bụi hồng được. Con người cũng thế. Hoạt động của nguyên mẫu sẽ giải phóng ra những lực tạo mẫu khiến cho chúng ta phát triển giống với con người mà định mệnh đã an bài. Và nguyên mẫu của mỗi cá nhân được phản ánh trong những ham muốn và ý định của mình.

Vậy thì ta là ai? Ta muốn gì? Mục đích cuộc sống này là gì? Đó là những câu hỏi sâu kín nhất về tâm hồn ta. Và để trả lời được ta phải đối thoại với cái phần tâm hồn duy nhất có trong ta. Đó là cách để định nghĩa nguyên mẫu của cá nhân ta.

Chopra viết rằng chúng ta đang sống trong một xã hội hoàn toàn thiên về mục tiêu, cho nên mọi cái đều phải có một cái nhãn; nhưng cái nhãn này không giúp ích được gì nhiều cho việc khám phá bản chất của tâm hồn ta. Như Chopra chẳng hạn; người thì nói ông là một tác giả, người thì nói ông là một nhà tư tưởng, có người nói ông là một bác sĩ thân-tâm (chữa bệnh thể xác và trị liệu tâm hồn) có người lại nghĩ ông là một nhà tư vấn. Trong khi đó những đứa con gọi ông là cha, và người vợ xem ông là bạn tình. Tất cả đều đúng; những vai trò ấy góp phần định nghĩa Chopra, nhưng cái tôi của Chopra thì luôn luôn xuất hiện thêm ra theo sự khai mở của định mệnh. Nếu ta dán cho mình một cái nhãn hiệu, ta sẽ bị dính cứng như con bướm bị ghim lên tường.

Nhưng chấp nhận một nguyên mẫu thì không phải là dán nhãn, bởi vì nó không phải là đặt ra những hạn chế. Mà hoàn toàn trái lại. Nguyên mẫu là những mẫu sống, là những hình ảnh và lý tưởng dẫn dắt đời ta đến một số phận chung cuộc của tâm hồn. Nhận ra bản chất đích thực của mình và để cho nó được phát triển mãn nguyện cũng là một cách sống đẹp đẽ ở cấp độ tâm hồn – ta trở nên người hùng của câu chuyện truyền kỳ thần thoại.

Còn nếu ta để cho đời mình quay quắt bời những tác lực của thế giới vật chất, thì cho dù chúng ta có ý nghĩa hay không có ý nghĩa, ta cũng bị cuốn đi xa khỏi số phận của tâm hồn. Ta sẽ mong muốn những điều không dành để cho ta, ta sẽ có những ý định không phù hợp với ý định của vũ trụ. Diện mạo của những tác lực ấy như thế nào?

Theo Chopra, chúng có thể là những người bạn vô tư, cho ta những lời khuyên mà họ nghĩ là tốt nhất cho ta. Chúng có thể là những thông tin phổ biến rộng rãi mời chào ta mua những sản phẩm đủ loại mà cái nào cũng cực kì tốt đẹp và bổ dưỡng với giá siêu khuyến mãi. Chúng có thể là những công việc hấp dẫn với chức danh cao cấp và mức lương gồm bảy con số. Chúng là những thông điệp của thế giới vật chất; chúng không đến từ chốn cao xanh. Bản thiết kế của đời ta mà vũ trụ muốn gởi đến chỉ có thể tìm thấy trong tâm hồn mình, mà manh mối là những trùng hợp ngẫu nhiên, mà hình thức là những nguyên mẫu.

Vậy làm sao mà biết số phận nào được dành để cho ta, giấc mơ nào chỉ là sản phẩm của cái mà Chopra gọi là nền văn hóa thị trường đại chúng (mass-market culture – nền văn hóa nhắm vào việc tiếp thị sản phẩm cho quảng đại quần chúng) hiện nay? Đã có bao nhiêu em gái mơ được làm người mẫu chân dài? Đã có bao nhiêu bé trai mơ làm siêu sao bóng đá? Chúng thi đua để được là những nhân vật nổi tiếng, bởi vì những nhân vật này đang thể hiện những nguyên mẫu của riêng mình, và họ đã thành công khi theo đuổi những kiếm tìm riêng tư của chính họ. Chúng đâu có hiểu rằng chỉ khi nào ta biết được ý nguyện của linh hồn vũ trụ, chỉ khi nào ta biết nhìn sâu vào nội tâm để làm rõ những ước vọng sâu kín nhất của mình, chỉ khi nào ta chọn cái nguyên mẫu thích hợp nhất với ý định của mình và theo đúng mẫu mực xưa cũ của nó, chỉ khi ấy ta mới biết rõ nguyên mẫu của mình và số phận của mình. Một con cáo không thể đội lốt hùm, cũng như một con sư tử không thể bắt chước tiếng kêu của con dê mà được.

Trích Đào Chính – Đoan Nghiêm, Đối Thoại Nội Tâm

Người đánh máy: Trần Hồng

Advertisements

Đừng Xét Đoán, Hãy Lắng Nghe, Hãy Biết Mình Vĩ Đại

thirdeye

Ảnh: rasoni.blogspot.com

Linh hồn hiểu rất rõ mục đích của nó là tiến hoá. Đó là mục đích duy nhất của nó – và là mục đích linh hồn của nó. Nó không quan tâm đến những thành quả mà thân xác hay tâm trí đạt được. Đối với linh hồn, mọi thứ ấy đều vô nghĩa.

Linh hồn cũng biết rõ không hề có thảm kịch nào lớn lao liên quan đến chuyện nó rời bỏ thân xác. Về nhiều mặt, thảm kịch chính là ở trong thân xác. Vì thế ngươi phải hiểu, linh hồn nhìn toàn bộ biến cố chết này khác lắm. Dĩ nhiên, nó cũng có cái nhìn khác về cả cuộc sống này – và đó là nguồn nảy sinh nhiều thất vọng và lo âu mà người ta cảm thấy trong đời. Nỗi tuyệt vọng và lo lắng phát xuất từ việc không chịu lắng nghe linh hồn mình.

Làm thế nào để tôi có thể lắng nghe linh hồn tôi được? Nếu linh hồn là ông chủ, thì làm sao tôi có thể chắc chắn rằng tôi có thể lấy được những mệnh lệnh từ văn phòng được?

Điều đầu tiên ngươi phải làm là hiểu rõ linh hồn đang theo đuổi cái gì – và đừng xét đoán nó.

Tôi đang xét đoán linh hồn tôi sao?

Luôn luôn. Ta vừa mới cho ngươi thấy làm thế nào ngươi tự xét thấy mình muốn chết. Ngươi cũng tự xét thấy mình muốn sống – sống thực sự. Ngươi xét thấy mình muốn cười, muốn khóc, muốn thắng, muốn thua – muốn cảm nghiệm niềm vui và tình yêu – đặc biệt là ngươi tự xét mình về điều đó.

Tôi ư?

Ở chỗ nào đó, ngươi đã gặp phải ý niệm rằng từ chối niềm vui cho bản thân là giống như Chúa – rằng không hưởng thụ cuộc sống là gần với nước trời. Ngươi tự nhủ, khước từ là một điều tốt.

Thế Ngài bảo nó là xấu à?

Nó không tốt cũng chắng xấu, đó chỉ là việc từ khước. Nếu ngươi cảm thấy tốt sau khi từ chối bản thân thì trong thế giới của ngươi điều ấy là tốt. Nếu ngươi cảm thấy xấu thì khi ấy nó là xấu. Hầu hết ngươi không tự quyết định được. Ngươi từ chối với bản thân ngươi điều này điều kia vì ngươi bảo với mình rằng ngươi được chờ mong để làm thế. Thế rồi ngươi nói đó là một điều tốt nên làm – nhưng lại tự nhủ tại sao ngươi không cảm thấy tốt.

Và vì vậy, điều đầu tiên phải làm là ngừng thôi không đưa ra phán đoán chống lại mình nữa. Hãy học biết ước muốn của linh hồn và đi theo nó. Hãy đi theo linh hồn.

Điều mà linh hồn theo đuổi là cảm xúc cao độ nhất của tình yêu mà ngươi có thể hình dung được. Đây là ước muốn của linh hồn. Đây là mục đích của nó. Linh hồn theo đuổi cảm giác. Không phải ý thức, mà là cảm giác. Nó đã có tri thức, nhưng tri thức là thứ thuần khái niệm. Cảm giác là trải nghiệm. Linh hồn muốn cảm thấy chính nó và như thế để biết về nó trong kinh nghiệm của chính mình.

Cảm giác cao độ nhất là kinh nghiệm hiệp nhất với Tất Cả Tồn Tại. Đây là cuộc trở về vĩ đại với Sự Thật mà linh hồn khắc khoải mong chờ. Đây là cảm giác về tình yêu trọn vẹn.

Tình yêu trọn vẹn đối với cảm giác cũng giống như màu trắng hoàn hảo so với các màu sắc. Nhiều người cho rằng màu trắng là sự vắng mặt của các màu. Không phải thế. Màu trắng là tổng hợp của tất cả các màu khác.

Cũng vậy, tình yêu không phải là sự vắng mặt của một cảm xúc (ghét, giận, đam mê, ganh tị, tham lam), mà là sự hợp toàn của mọi thứ cảm giác. Nó là cái tổng cộng. Là con số tích luỹ. Là tất cả mọi sự.

Như vậy, để linh hồn cảm nghiệm được tình yêu hoàn hảo, nó phải trải nghiệm mọi thứ cảm giác của loài người.

Làm sao Ta có thể có lòng thương xót với điều mà Ta không hiểu được? Làm sao ta có thể tha thứ nơi người khác điều mà Ta chưa từng cảm nghiệm nơi bản thân Ta? Thế nên chúng ta thấy được điều giản dị lẫn nét phóng khoáng tuyệt vời trong hành trình của linh hồn. Chúng ta hiểu rằng cuối cùng thì điều cần thiết là gì.

Mục đích của linh hồn con người là trải nghiệm tất cả những gì của nó – để nó có thể là tất thảy của nó.

Làm thế nào nó có thể lên nếu nó chưa từng xuống, có thể trái nếu nó chưa từng phải? Làm sao nó có thể ấm nếu không biết đến lạnh, có thể tốt lành nếu khước từ sự dữ? Hiển nhiên linh hồn không thể chọn là một điều gì, nếu không có gì để chọn. Để linh hồn cảm nghiệm được sự vĩ đại của nó, nó phải biết vĩ đại là gì. Điều này không thể thực hiện được nếu không có gì khác ngoài sự vĩ đại. Và như thế, linh hồn nhận thức rằng sự vĩ đại ấy không chỉ tồn tại trong không gian của điều không vĩ đại. Vì thế, linh hồn không bao giờ lên án điều không vĩ đại, mà là chúc lành cho nó – vì nhìn thấy trong đó một phần của chính mình, phải tồn tại để một phần khác được hiển lộ.

Lẽ dĩ nhiên, công việc của linh hồn là khiến chúng ta chọn lấy sự vĩ đại – chọn điều tốt nhất của Ngươi Là Ai – mà không kết án điều ngươi không chọn.

Đây là một nhiệm vụ to lớn, trải qua nhiều đời, vì ngươi đã quen với việc xét đoán, gọi điều gì đó là “tốt” hoặc “xấu” hoặc “chưa đủ”, thay vì chúc lành cho điều ngươi không chọn.

Còn tệ hơn cả việc kết án – ngươi còn tìm cách làm hại đến điều ngươi không lựa chọn nữa. Ngươi tìm cách phá huỷ nó. Nếu có một người, một nơi, một vật mà ngươi không đồng ý, ngươi liền tấn công nó. Nếu có một tôn giáo đi ngược lại tôn giáo của ngươi, ngươi làm cho nó thành sai lạc. Nếu có một tư tưởng mâu thuẫn với tư tưởng của ngươi, ngươi chế giễu nó. Nếu có một ý niệm khác với ngươi, ngươi loại bỏ nó. Về điều này, ngươi đã sai, vì ngươi chỉ tạo ra một nửa vũ trụ. Và ngươi thậm chí không thể nào hiểu được một nửa của ngươi khi ngươi phủi tay vứt bỏ nửa còn lại.

Tất cả những điều này rất sâu sắc – cám ơn Ngài. Chưa từng có ai nói với tôi những điều này. Ít nhất, chưa từng giản dị như vậy. Và tôi đang cố gắng hiểu đây. Thật đấy. Nhưng một số điểm trong đây thật khó nắm bắt quá. Chẳng hạn như. dường như ngài đang nói rằng chúng tôi nên yêu mến cái “sai” để nhờ đó chúng tôi có thể biết cái “đúng”. Có phải Ngài nói rằng chúng tôi phải ôm choàng lấy quỷ sứ , phải vậy không?

Có còn cách nào khác để ngươi chữa lành cho anh ta không? Dĩ nhiên rồi, con quỷ thật thì không tồn tại – nhưng Ta trả lời cho ngươi dựa trên cái lối nói mà ngươi chọn.

Chữa lành là tiến trình đón nhận tất cả, sau đó chọn cái tốt nhất. Ngươi có hiểu không? Ngươi không thể chọn là Thượng đế nếu không còn cái gì khác để chọn.

Khoan đã! Có ai nói gì về việc chọn là Thượng đế đâu?

Cảm xúc cao độ nhất là tình yêu hoàn hảo, phải vậy không?

Vâng, tôi chắc vậy.

Và ngươi có thể tìm một cách mô tả tốt hơn về Thượng đế không?

Không, tôi chẳng còn cách nào khác.

Được, linh hồn ngươi tìm kiếm cảm giác cao độ nhất. Nó tìm cách trải nghiệm – và là – tình yêu hoàn hảo.

tình yêu hoàn hảo. Nó biết điều này. Nhưng nó ước muốn thực hiện nhiều hơnbiết thế. Nó muốn được là nó trong kinh nghiệm của nó.

Dĩ nhiên, ngươi đang tìm kiếm để là Thượng đế! Còn điều nào khác mà ngươi nghĩ là ngươi phải vươn tới không?

Tôi không biết nữa. Tôi cũng không chắc. Tôi đoán tôi chưa bao giờ nghĩ về nó theo hướng này. Có vẻ như có cái gì đó báng bổ trong việc ấy.

Ngươi không thấy có gì là báng bổ khi tìm cách trở nên như ma quỷ, nhưng lại thấy xúc phạm khi muốn trở nên như Thượng đế. Chà, chuyện này lại không đáng quan tâm sao?

Hãy khoan! Ai lại tìm cách trở nên giống như quỷ?

Ngươi chứ còn ai! Tất cả các ngươi chứ còn ai? Các ngươi thậm chí tạo ra những tôn giáo dạy ngươi rằng ngươi sinh ra trong tội lỗi – rằng các ngươi là tội nhân bẩm sinh – để thuyết phục được các ngươi về sự xấu xa của chính mình. Nhưng nếu ta bảo các ngươi rằng các ngươi sinh ra từ Thượng đế – rằng các ngươi là những ông bà Thượng đế thuần khiết, là tình yêu tinh thuần, từ lúc mới sinh – các ngươi sẽ gạt bỏ Ta.

Cả cuộc đời ngươi, ngươi đã dùng để tự thuyết phục làn mình xấu xa. Không chỉ ngươi xấu xa mà thôi, song các điều mà ngươi muốn đều xấu xa. Tình dục là xấu, tiền bạc là xấu, vui vẻ là xấu, quyền lực là xấu, có nhiều của cũng xấu – nhiều cái xấu quá. Một vài tôn giáo nơi các ngươi thậm chí còn bắt ngươi tin rằng nhảy múa là xấu, âm nhạc là xấu, thưởng thức cuộc sống là xấu. Chẳng mấy chốc, các ngươi sẽ đồng ý rằng mỉm cười là xấu, toét miệng ra cười cũng xấu, yêu đương cũng xấu luôn.

Không, không đâu, anh bạn của tôi ơi, ngươi có lẽ chưa rõ lắm về nhiều chuyện, nhưng có một chuyện ngươi rõ lắm: ngươi và hầu hết những gì ngươi ước muốn là xấu. Khi đã phán xét như thế về bản thân rồi, ngươi quyết định rằng việc của ngươi là trở nên tốt hơn.

Điều đó tốt thôi. Nó cũng là mục tiêu cho bất cứ điều gì diễn ra – nhưng có một cách nhanh chóng hơn. một lộ trình ngắn hơn, một lối đi tắt hơn.

Cách nào vậy?

Hãy chấp nhận Ngươi Là Ai và Là Gì ngay lúc này – và thể hiện điều đó.

Đây là điều Giêsu đã làm. Đó là con đường của Phật, của Krishna, là lối đi của mọi bậc Tôn sư xuất hiện trên trái đất này.

Và mọi bậc tôn sư đều có cùng một thông điệp: Tôi là gì, anh cũng là thế. Điều tôi có thể làm, anh cũng làm được. Những điều này, và còn nhiều điều nữa, anh cũng sẽ làm được.

Nhưng các ngươi không chịu lắng nghe. Thay vì đó các ngươi chọn con đường khó khăn hơn của người nghĩ rằng mình là quỷ, ngươi tưởng rằng mình là kẻ xấu xa.

Ngươi nói thật khó mà bước theo Đức Ki-tô, làm theo lời dạy của Đức Phật, thừa truyền ánh sáng của Krishna, và thật khó để làm một vị Tôn sư. Nhưng ta bảo ngươi hay điều này: Khước từ Người Mà Ngươi Thực Sự Là là một việc khó khăn hơn nhiều so với việc chấp nhận nó.

Ngươi là sự thiện hảo, từ bi, thương xót và hiểu biết. Ngươi là bình an, hoan lạc và ánh sáng. Ngươi là tha thứ và kiên tâm, là sức mạnh và cam đảm. Ngươi là kẻ chìa tay ra với ngươi thiếu thốn, kẻ vỗ về trong lúc u sầu, là thầy thuốc trong lúc đau thương, là người chỉ đường trong cơn bối rối. Ngươi là sự khôn ngoan thượng trí và chân lý tối cao. Ngươi là bình an bô lượng và tình yêu vĩ đại. Ngươi là tất cả những điều ấy. Và đôi khi trong đời, ngươi biết mình là những điều ấy rồi.

Bây giờ, hãy chọn để luôn biết mình như thế.

Trích Neal Donald Walsch, Đối Thoại Với Thượng Đế