Đừng Xét Đoán, Hãy Lắng Nghe, Hãy Biết Mình Vĩ Đại

thirdeye

Ảnh: rasoni.blogspot.com

Linh hồn hiểu rất rõ mục đích của nó là tiến hoá. Đó là mục đích duy nhất của nó – và là mục đích linh hồn của nó. Nó không quan tâm đến những thành quả mà thân xác hay tâm trí đạt được. Đối với linh hồn, mọi thứ ấy đều vô nghĩa.

Linh hồn cũng biết rõ không hề có thảm kịch nào lớn lao liên quan đến chuyện nó rời bỏ thân xác. Về nhiều mặt, thảm kịch chính là ở trong thân xác. Vì thế ngươi phải hiểu, linh hồn nhìn toàn bộ biến cố chết này khác lắm. Dĩ nhiên, nó cũng có cái nhìn khác về cả cuộc sống này – và đó là nguồn nảy sinh nhiều thất vọng và lo âu mà người ta cảm thấy trong đời. Nỗi tuyệt vọng và lo lắng phát xuất từ việc không chịu lắng nghe linh hồn mình.

Làm thế nào để tôi có thể lắng nghe linh hồn tôi được? Nếu linh hồn là ông chủ, thì làm sao tôi có thể chắc chắn rằng tôi có thể lấy được những mệnh lệnh từ văn phòng được?

Điều đầu tiên ngươi phải làm là hiểu rõ linh hồn đang theo đuổi cái gì – và đừng xét đoán nó.

Tôi đang xét đoán linh hồn tôi sao?

Luôn luôn. Ta vừa mới cho ngươi thấy làm thế nào ngươi tự xét thấy mình muốn chết. Ngươi cũng tự xét thấy mình muốn sống – sống thực sự. Ngươi xét thấy mình muốn cười, muốn khóc, muốn thắng, muốn thua – muốn cảm nghiệm niềm vui và tình yêu – đặc biệt là ngươi tự xét mình về điều đó.

Tôi ư?

Ở chỗ nào đó, ngươi đã gặp phải ý niệm rằng từ chối niềm vui cho bản thân là giống như Chúa – rằng không hưởng thụ cuộc sống là gần với nước trời. Ngươi tự nhủ, khước từ là một điều tốt.

Thế Ngài bảo nó là xấu à?

Nó không tốt cũng chắng xấu, đó chỉ là việc từ khước. Nếu ngươi cảm thấy tốt sau khi từ chối bản thân thì trong thế giới của ngươi điều ấy là tốt. Nếu ngươi cảm thấy xấu thì khi ấy nó là xấu. Hầu hết ngươi không tự quyết định được. Ngươi từ chối với bản thân ngươi điều này điều kia vì ngươi bảo với mình rằng ngươi được chờ mong để làm thế. Thế rồi ngươi nói đó là một điều tốt nên làm – nhưng lại tự nhủ tại sao ngươi không cảm thấy tốt.

Và vì vậy, điều đầu tiên phải làm là ngừng thôi không đưa ra phán đoán chống lại mình nữa. Hãy học biết ước muốn của linh hồn và đi theo nó. Hãy đi theo linh hồn.

Điều mà linh hồn theo đuổi là cảm xúc cao độ nhất của tình yêu mà ngươi có thể hình dung được. Đây là ước muốn của linh hồn. Đây là mục đích của nó. Linh hồn theo đuổi cảm giác. Không phải ý thức, mà là cảm giác. Nó đã có tri thức, nhưng tri thức là thứ thuần khái niệm. Cảm giác là trải nghiệm. Linh hồn muốn cảm thấy chính nó và như thế để biết về nó trong kinh nghiệm của chính mình.

Cảm giác cao độ nhất là kinh nghiệm hiệp nhất với Tất Cả Tồn Tại. Đây là cuộc trở về vĩ đại với Sự Thật mà linh hồn khắc khoải mong chờ. Đây là cảm giác về tình yêu trọn vẹn.

Tình yêu trọn vẹn đối với cảm giác cũng giống như màu trắng hoàn hảo so với các màu sắc. Nhiều người cho rằng màu trắng là sự vắng mặt của các màu. Không phải thế. Màu trắng là tổng hợp của tất cả các màu khác.

Cũng vậy, tình yêu không phải là sự vắng mặt của một cảm xúc (ghét, giận, đam mê, ganh tị, tham lam), mà là sự hợp toàn của mọi thứ cảm giác. Nó là cái tổng cộng. Là con số tích luỹ. Là tất cả mọi sự.

Như vậy, để linh hồn cảm nghiệm được tình yêu hoàn hảo, nó phải trải nghiệm mọi thứ cảm giác của loài người.

Làm sao Ta có thể có lòng thương xót với điều mà Ta không hiểu được? Làm sao ta có thể tha thứ nơi người khác điều mà Ta chưa từng cảm nghiệm nơi bản thân Ta? Thế nên chúng ta thấy được điều giản dị lẫn nét phóng khoáng tuyệt vời trong hành trình của linh hồn. Chúng ta hiểu rằng cuối cùng thì điều cần thiết là gì.

Mục đích của linh hồn con người là trải nghiệm tất cả những gì của nó – để nó có thể là tất thảy của nó.

Làm thế nào nó có thể lên nếu nó chưa từng xuống, có thể trái nếu nó chưa từng phải? Làm sao nó có thể ấm nếu không biết đến lạnh, có thể tốt lành nếu khước từ sự dữ? Hiển nhiên linh hồn không thể chọn là một điều gì, nếu không có gì để chọn. Để linh hồn cảm nghiệm được sự vĩ đại của nó, nó phải biết vĩ đại là gì. Điều này không thể thực hiện được nếu không có gì khác ngoài sự vĩ đại. Và như thế, linh hồn nhận thức rằng sự vĩ đại ấy không chỉ tồn tại trong không gian của điều không vĩ đại. Vì thế, linh hồn không bao giờ lên án điều không vĩ đại, mà là chúc lành cho nó – vì nhìn thấy trong đó một phần của chính mình, phải tồn tại để một phần khác được hiển lộ.

Lẽ dĩ nhiên, công việc của linh hồn là khiến chúng ta chọn lấy sự vĩ đại – chọn điều tốt nhất của Ngươi Là Ai – mà không kết án điều ngươi không chọn.

Đây là một nhiệm vụ to lớn, trải qua nhiều đời, vì ngươi đã quen với việc xét đoán, gọi điều gì đó là “tốt” hoặc “xấu” hoặc “chưa đủ”, thay vì chúc lành cho điều ngươi không chọn.

Còn tệ hơn cả việc kết án – ngươi còn tìm cách làm hại đến điều ngươi không lựa chọn nữa. Ngươi tìm cách phá huỷ nó. Nếu có một người, một nơi, một vật mà ngươi không đồng ý, ngươi liền tấn công nó. Nếu có một tôn giáo đi ngược lại tôn giáo của ngươi, ngươi làm cho nó thành sai lạc. Nếu có một tư tưởng mâu thuẫn với tư tưởng của ngươi, ngươi chế giễu nó. Nếu có một ý niệm khác với ngươi, ngươi loại bỏ nó. Về điều này, ngươi đã sai, vì ngươi chỉ tạo ra một nửa vũ trụ. Và ngươi thậm chí không thể nào hiểu được một nửa của ngươi khi ngươi phủi tay vứt bỏ nửa còn lại.

Tất cả những điều này rất sâu sắc – cám ơn Ngài. Chưa từng có ai nói với tôi những điều này. Ít nhất, chưa từng giản dị như vậy. Và tôi đang cố gắng hiểu đây. Thật đấy. Nhưng một số điểm trong đây thật khó nắm bắt quá. Chẳng hạn như. dường như ngài đang nói rằng chúng tôi nên yêu mến cái “sai” để nhờ đó chúng tôi có thể biết cái “đúng”. Có phải Ngài nói rằng chúng tôi phải ôm choàng lấy quỷ sứ , phải vậy không?

Có còn cách nào khác để ngươi chữa lành cho anh ta không? Dĩ nhiên rồi, con quỷ thật thì không tồn tại – nhưng Ta trả lời cho ngươi dựa trên cái lối nói mà ngươi chọn.

Chữa lành là tiến trình đón nhận tất cả, sau đó chọn cái tốt nhất. Ngươi có hiểu không? Ngươi không thể chọn là Thượng đế nếu không còn cái gì khác để chọn.

Khoan đã! Có ai nói gì về việc chọn là Thượng đế đâu?

Cảm xúc cao độ nhất là tình yêu hoàn hảo, phải vậy không?

Vâng, tôi chắc vậy.

Và ngươi có thể tìm một cách mô tả tốt hơn về Thượng đế không?

Không, tôi chẳng còn cách nào khác.

Được, linh hồn ngươi tìm kiếm cảm giác cao độ nhất. Nó tìm cách trải nghiệm – và là – tình yêu hoàn hảo.

tình yêu hoàn hảo. Nó biết điều này. Nhưng nó ước muốn thực hiện nhiều hơnbiết thế. Nó muốn được là nó trong kinh nghiệm của nó.

Dĩ nhiên, ngươi đang tìm kiếm để là Thượng đế! Còn điều nào khác mà ngươi nghĩ là ngươi phải vươn tới không?

Tôi không biết nữa. Tôi cũng không chắc. Tôi đoán tôi chưa bao giờ nghĩ về nó theo hướng này. Có vẻ như có cái gì đó báng bổ trong việc ấy.

Ngươi không thấy có gì là báng bổ khi tìm cách trở nên như ma quỷ, nhưng lại thấy xúc phạm khi muốn trở nên như Thượng đế. Chà, chuyện này lại không đáng quan tâm sao?

Hãy khoan! Ai lại tìm cách trở nên giống như quỷ?

Ngươi chứ còn ai! Tất cả các ngươi chứ còn ai? Các ngươi thậm chí tạo ra những tôn giáo dạy ngươi rằng ngươi sinh ra trong tội lỗi – rằng các ngươi là tội nhân bẩm sinh – để thuyết phục được các ngươi về sự xấu xa của chính mình. Nhưng nếu ta bảo các ngươi rằng các ngươi sinh ra từ Thượng đế – rằng các ngươi là những ông bà Thượng đế thuần khiết, là tình yêu tinh thuần, từ lúc mới sinh – các ngươi sẽ gạt bỏ Ta.

Cả cuộc đời ngươi, ngươi đã dùng để tự thuyết phục làn mình xấu xa. Không chỉ ngươi xấu xa mà thôi, song các điều mà ngươi muốn đều xấu xa. Tình dục là xấu, tiền bạc là xấu, vui vẻ là xấu, quyền lực là xấu, có nhiều của cũng xấu – nhiều cái xấu quá. Một vài tôn giáo nơi các ngươi thậm chí còn bắt ngươi tin rằng nhảy múa là xấu, âm nhạc là xấu, thưởng thức cuộc sống là xấu. Chẳng mấy chốc, các ngươi sẽ đồng ý rằng mỉm cười là xấu, toét miệng ra cười cũng xấu, yêu đương cũng xấu luôn.

Không, không đâu, anh bạn của tôi ơi, ngươi có lẽ chưa rõ lắm về nhiều chuyện, nhưng có một chuyện ngươi rõ lắm: ngươi và hầu hết những gì ngươi ước muốn là xấu. Khi đã phán xét như thế về bản thân rồi, ngươi quyết định rằng việc của ngươi là trở nên tốt hơn.

Điều đó tốt thôi. Nó cũng là mục tiêu cho bất cứ điều gì diễn ra – nhưng có một cách nhanh chóng hơn. một lộ trình ngắn hơn, một lối đi tắt hơn.

Cách nào vậy?

Hãy chấp nhận Ngươi Là Ai và Là Gì ngay lúc này – và thể hiện điều đó.

Đây là điều Giêsu đã làm. Đó là con đường của Phật, của Krishna, là lối đi của mọi bậc Tôn sư xuất hiện trên trái đất này.

Và mọi bậc tôn sư đều có cùng một thông điệp: Tôi là gì, anh cũng là thế. Điều tôi có thể làm, anh cũng làm được. Những điều này, và còn nhiều điều nữa, anh cũng sẽ làm được.

Nhưng các ngươi không chịu lắng nghe. Thay vì đó các ngươi chọn con đường khó khăn hơn của người nghĩ rằng mình là quỷ, ngươi tưởng rằng mình là kẻ xấu xa.

Ngươi nói thật khó mà bước theo Đức Ki-tô, làm theo lời dạy của Đức Phật, thừa truyền ánh sáng của Krishna, và thật khó để làm một vị Tôn sư. Nhưng ta bảo ngươi hay điều này: Khước từ Người Mà Ngươi Thực Sự Là là một việc khó khăn hơn nhiều so với việc chấp nhận nó.

Ngươi là sự thiện hảo, từ bi, thương xót và hiểu biết. Ngươi là bình an, hoan lạc và ánh sáng. Ngươi là tha thứ và kiên tâm, là sức mạnh và cam đảm. Ngươi là kẻ chìa tay ra với ngươi thiếu thốn, kẻ vỗ về trong lúc u sầu, là thầy thuốc trong lúc đau thương, là người chỉ đường trong cơn bối rối. Ngươi là sự khôn ngoan thượng trí và chân lý tối cao. Ngươi là bình an bô lượng và tình yêu vĩ đại. Ngươi là tất cả những điều ấy. Và đôi khi trong đời, ngươi biết mình là những điều ấy rồi.

Bây giờ, hãy chọn để luôn biết mình như thế.

Trích Neal Donald Walsch, Đối Thoại Với Thượng Đế

Advertisements

TÔI LÀ – Thần Chú Giúp Cuộc Đời Cất Cánh

bay lenẢnh: xaluan.com

Chà chà, Ngài có câu trả lời cho hết mọi thứ.

Điều ấy làm Ta nhớ lại, chúng ta mới chỉ bắt đầu với các câu hỏi của ngươi thôi. Chúng ta đang thảo luận xem làm thế nào để đưa cuộc đời ngươi đi vào luồng. Làm thế nào cho nó “cất cánh”. Ta đang nói về tiến trình sáng tạo.

Vâng, và tôi đã ngắt lời Ngài.

Chuyện ấy không sao, nhưng thôi hãy trở lại đi, vì chúng ta đều không muốn lạc đề trong một chuyện quan trọng.

Cuộc sống là một cuộc sáng tạo, chứ không phải là khám phá.

Ngươi không sống từng ngày để khám phá những gì dành sẵn cho ngươi, mà là để tạo ra nó. Ngươi đang tạo ra thực tại của ngươi, từng giây từng phút, có thể là không biết đến nó.

Đây là lý do tại sao nó lại như thế, và nó diễn ra như thế nào.

1. Ta tạo ra ngươi theo hình ảnh của Thượng Đế.

2. Thượng Đế là người sáng tạo.

3. Ngươi là ba hữu thể trong một. Ngươi có thể gọi các khía cạnh của hữu thể ấy bằng bất cứ cách nào ngươi muốn: Cha, Con và Thánh Thần; tâm trí, thể xác và tinh thần; siêu thức, ý thức và tiềm thức.

4. Sáng tạo là một tiến trình khởi điểm từ ba phần ấy trong cơ thể ngươi. Nói cách khác, ngươi sáng tạo ở ba mức độ. Công cụ để sáng tạo là: ý nghĩ, lời nói và hành động.

5. Mọi cuộc sáng tạo đều khởi đầu bằng ý nghĩ (“Niệm xuất từ Cha”). Mọi sáng tạo khi đó di chuyển đến lời nói (“Hãy xin và ngươi sẽ nhận được, hãy nói và nó sẽ được làm cho ngươi”). Mọi sáng tạo hoàn tất với việc làm (“Và Lời đã thành xác phàm, và ở giữa chúng ta”).

6. Điều ngươi nghĩ đến, nhưng sau đó chưa bao giờ nói đến, thì sáng tạo ở một cấp độ. Điều ngươi nghĩ và nói đến, sáng tạo ở một cấp độ khác. Điều ngươi nghĩ, nói và làm trở nên được thể hiện trong thực tại của ngươi.

7. Không thể nào suy nghĩ, nói và làm một điều gì mà ngươi không thực sự tin. Vì thế, tiến trình sáng tạo phải bao gồm cả niềm tin, hay nhận biết. Đây là lòng tin tuyệt đối. Lòng tin này vượt quá cả hy vọng. Đây là biết về một điều chắc chắn (“Vì lòng tin của ngươi nên ngươi sẽ lành bệnh”). Vì thế, phần làm trong sáng tạo luôn bao gồm việc biết. Nó là một sự rõ ràng tận căn, một sự chắc chắn hoàn toàn, một sự hoàn toàn chấp nhận như là thực tại vốn sẵn về một điều gì đó.

8. Việc biết ở một vị trí của lòng biết ơn cao độ và hết mực. Nó là một sự cảm ơn trước. Và đó có lẽ là chìa khoá lớn nhất cho việc sáng tạo: biết ơn trước, và về sáng tạo. Việc coi điều gì đó là hiển nhiên như vậy không chỉ được tha thứ, mà còn được khuyến khích nữa. Nó là dấu hiệu chắc chắn của quyền làm chủ. Mọi bậc Tôn sư đều biết trước rằng hành động đã được thực hiện xong.

9. Hãy thưởng thức và vui mừng với tất cả những gì ngươi tạo ra và đã tạo ra. Gạt bỏ bất cứ phần nào trong đó là gạt bỏ một phần của chính ngươi. Bất kể nó là gì, lúc này nó đang hiện diện như một phần của sáng tạo. Hãy đón nhận nó, coi nó là của mình, hãy chúc lành cho nó, tri ân nó. Đừng tìm cách lên án nó (“Chúa phạt mày”), vì kết án nó là kết án chính mình ngươi.

10. Nếu có một phương diện nào của sáng tạo mà ngươi thấy ngươi không thích, hãy chúc lành cho nó rồi thay đổi nó. Hãy chọn lại. Hãy gọi ra một thực tại mới. Hãy có một ý nghĩ mới. Nói một lời mới. Làm một việc mới. Hãy làm điều này một cách tuyệt diệu, và cả thế giới còn lại sẽ đi theo ngươi. Hãy yêu cầu nó. Hãy gọi nó theo. Hãy nói: “Ta là Sự Sống và Con Đường, hãy theo ta.”

Đây là cách để thể hiện ý muốn của Thượng Đế “ở dưới đất cũng như trên trời.”

Nếu tất cả đều đơn giản như vậy, nếu chỉ cần mười bước trên kia là đủ, tại sao nó không hoạt động theo hướng ấy cho nhiều người nữa?

Nó tiến hành theo hướng ấy, cho tất cả mọi người. Một số trong các ngươi đang sử dụng “hệ thống” này một cách ý thức, đầy đủ ý thức, và một số thì sử dụng một cách vô thức, thậm chí không biết mình đang làm gì.

Một số người bước đi trong sự tỉnh thức và một số người thì như mộng du. Nhưng tất cả các ngươi đều đang tạo ra thực tại – đang tạo ra chứ không phải khám phá – bằng cách sử dụng sức mạnh Ta ban cho các ngươi và theo tiến trình mà Ta vừa mô tả.

Thế nên, ngươi hỏi khi nào cuộc đời ngươi cất cánh, và Ta đã cho ngươi câu trả lời.

Ngươi làm cho đời ngươi cất cánh bằng cách trước hết trong suy nghĩ của ngươi, làm cho điều ấy trở nên hết sức rõ ràng. Tiếp đó, khi ngươi đã biết rõ rồi, đừng nghĩ về điều gì khác. Đừng tưởng tượng ra các khả năng khác.

Hãy vứt bỏ mọi suy nghĩ tiêu cực ra khỏi não trạng của ngươi. Hãy quảng xa mọi thứ bi quan. Hãy từ bỏ mọi nghi ngờ. Hãy gạt phắt mọi sợ hãi. Hãy trau rèn tâm trí của ngươi, để kiên trung với ý nghĩ sáng tạo nguyên thuỷ.

Khi các ý nghĩ của ngươi đã rõ ràng và kiên định, hãy bắt đầu nói chúng thành các chân lý. Hãy nói lớn chúng ra. Hãy sử dụng mệnh lệnh vĩ đại để gọi ra sức mạnh sáng tạo: Ta là. Hãy tạo ra những khẳng định Tôi-là với những người khác. “Tôi là” là mệnh lệnh sáng tạo mạnh mẽ nhất trong vũ trụ. Bất cứ ngươi suy nghĩ điều gì, nói điều gì sau câu “Ta là”, chúng đều làm chuyển động các kinh nghiệm ấy, gọi chúng ra và đem chúng đến cho ngươi.

Không còn cách nào khác để vũ trụ biết cách xoay vần đâu. Không có con đường nào khác để vũ trụ biết hướng đi đâu. Vũ trụ đáp lại câu “Tôi là” như một ông thần đèn trong chai vậy.

Ngài nói rằng: “Hãy từ bỏ mọi nghi ngờ của ngươi, gạt bỏ hết sợ hãi, quên đi mọi thứ bi quan” làm như thể Ngài đang nói “hãy lấy cho tôi ổ bánh mì” vậy. Nhưng những điều ấy nói thì dễ hơn làm. “Hãy ném bỏ mọi suy nghĩ tiêu cực ra khỏi não trạng của ngươi” cũng giống như nói “hãy leo lên đỉnh Everest trước bữa ăn.” Hì, mệnh lệnh này thật quá sức.

Việc làm chủ các ý nghĩ của ngươi, kiểm soát chúng, thực ra không khó như thoạt nhìn đâu. (Cả việc leo lên núi Everest cũng vậy). Đó là vấn đề kỷ luật. Đó là vấn đề mục đích.

Bước đầu tiên là học cách giám sát ý nghĩ của ngươi. nghĩ về điều ngươi đang phải nghĩ.

Khi ngươi bắt gặp mình đang suy nghĩ những điều tiêu cực – những ý nghĩ phủ nhận ý niệm cao nhất của ngươi về sự việc – thì hãy nghĩ lại lần nữa! Ta muốn ngươi làm điều này, theo nghĩa đen. Nếu ngươi nghĩ ngươi đang ở trong một tình trạng khó chịu, buồn nản và chẳng có gì tốt đẹp trong đó, hãy suy nghĩ lại. Nếu ngươi nghĩ thế giới này là một nơi tồi tệ, đầy rẫy những chuyện tiêu cực, hãy nghĩ lại. Nếu ngươi nghĩ đời mình đang rã rời từng mảnh, và xem chừng chẳng thể nào cứu vãn được nó nữa, hãy nghĩ lại.

Ngươi có thể tự huấn luyện mình làm chuyện đó. (Ngươi hãy xem ngươi tự huấn luyện mình không làm chuyện đó giỏi như thế nào!)

Xin cám ơn Ngài. Tôi chưa bao giờ có được một quy trình vạch ra cho mình rõ ràng đến thế. Ước gì có thể làm được nó dễ như nói – nhưng bây giờ ít ra là tôi đã hiểu rõ ràng về nó rồi. Tôi nghĩ vậy.

Được rồi, nếu ngươi cần duyệt lại thì chúng ta còn có nhiều kiếp nữa.

Trích Neal Donald Walsch, Đối Thoại Với Thượng Đế