Bốn Bước Đạt Tới Tình Yêu

Ảnh: thesituationist.files.wordpress.com

Thiền về những dòng này của Rilke:

Tôi là điểm dừng giữa hai nốt
Rơi vào chỗ hiếm hoi lắm phù hợp thực
Vì nốt chết có xu hướng chi phối
Cả hai được hoà giải
Trong khoảng tối rung rinh
Và bài ca vẫn còn tinh khiết.

Các dòng cực kì có ý nghĩa. Tôi là điểm dừng giữa hai nốt… chết và sinh. Đây là hai nốt được cái không biết chơi trên bạn. Và tôi là điểm dừng giữa hai nốt – bạn là điểm dừng, khoảng giữa, lỗ hổng, giữa sinh và chết. Rất tinh tế…

Tôi là điểm dừng giữa hai nốt
Rơi vào chỗ hiếm hoi lắm phù hợp thực
Vì nốt chết có xu hướng chi phối

Sống đã xảy ra, sinh đã xảy ra, bây giờ chết sắp xảy ra. Cho nên cuộc sống đã bị cái chết chiếm ưu thế quá nhiều – do đó mọi người đều trong tìm kiếm an ninh, an toàn, bảo hiểm: Làm sao tránh cái chết? Làm sao kéo dài cuộc sống lâu thêm chút nữa? Làm sao ở đây thêm chút nữa? Làm sao không chết? Làm sao thoát khỏi cái chết? Cái chết chiếm ưu thế – do đó tiền trở thành quan trọng thế.

Tôi là điểm dừng giữa hai nốt
Rơi vào chỗ hiếm hoi lắm phù hợp thực
Vì nốt chết có xu hướng chi phối
Cả hai được hoà giải
Trong khoảng tối rung rinh

Và khoảng tối đó là tình yêu – nơi chết và sống gặp gỡ, nơi chết và sống ôm choàng lấy nhau, nơi sống và chết có chuyện tình, nơi sống và chết đi tới cực thích. Do đó, có sự hấp dẫn vô cùng trong yêu, bởi vì nó là cuộc sống… và cũng có cả sợ, bởi vì nó là chết nữa. Khi bạn làm tình với người đàn bà hay người đàn ông, bạn không bao giờ đi toàn bộ vào trong điều đó. Bạn đi xa thế, bởi vì nó là cuộc sống – thế rồi bạn bắt đầu ngần ngại, thế rồi bạn không đi xa thêm nữa, bởi vì thế thì cái chết cũng có đó. Nó là điểm dừng giữa hai nốt, và nó tối – khoảng tối giữa hai nốt.

Tại sao Rilke gọi nó là tối? Tình yêu mang tính tối. Không phải ngẫu nhiên mà mọi người đã chọn ban đêm để làm tình – điều đó không phải là ngẫu nhiên: có sự giống nhau nào đó giữa bóng tối và tình yêu. Làm tình trong sáng chói có vẻ thô lỗ, thô tục, xấu xí chút ít. Làm tình ở bãi chợ nơi người khác có thể nhìn thấy chỉ là điên rồ. Người ta cần riêng tư – và bóng tối cho bạn riêng tư tuyệt đối, bởi vì trong bóng tối bạn không thể thấy người yêu, người yêu không thể thấy bạn. Bạn tuyệt đối một mình; người khác không can nhiễu vào.

Tình yêu có phẩm chất của bóng tối trong nó, bởi vì nó có chiều sâu. Bóng tối bao giờ cũng sâu, ánh sáng thì nông. Nhớ lấy, dù ánh sáng nhiều bao nhiêu, ánh sáng bao giờ cũng nông cạn. Nhìn mà xem: ngày là nông – đêm sâu thế, vô hạn. Cái chết cũng tối: trên khắp thế giới, cái chết đã từng được vẽ như bóng tối. Tình yêu tối, cái chết cũng tối – có sự giống nhau giữa tình yêu và cái chết nữa.

Nhiều người tới tôi và họ nói, “Sao chúng tôi sợ tình yêu thế? Tại sao? Chúng tôi khao khát nó, và vậy mà chúng tôi lại sợ, và khi cơ hội nảy sinh chúng tôi bị mắc kẹt; chúng tôi không thể buông bỏ được.” Bởi vì yêu là một nửa chết và một nửa sống – đó mới là điều khó xử. Đó là dừng giữa hai nốt.

Cả hai được hoà giải
Trong khoảng tối rung rinh

Bạn trong yêu, và bạn chết nữa. Hay – bạn chết, đó là lí do tại sao bạn sống. Việc đóng đinh và phục sinh…

Và bài ca vẫn còn tinh khiết.

Chừng nào bạn còn chưa biết yêu là gì, bạn vẫn không biết giai điệu là gì. Nó là việc gặp gỡ, gặp gỡ cực thích, của chết và sống. Chừng nào yêu còn chưa được biết tới, bạn đã bỏ lỡ. Bạn đã được sinh, bạn đã sống, và bạn đã chết – nhưng bạn đã bỏ lỡ. Bạn bỏ lỡ vô cùng, bạn bỏ lỡ hoàn toàn, bạn bỏ lỡ tuyệt đối – bạn bỏ lỡ khoảng ở giữa. Khoảng đó là cực đỉnh cao nhất, kinh nghiệm đỉnh. Kabir gọi nó là giai điệu thiêng liêng.

Để đạt tới nó, có bốn bước cần được nhớ. Bước đầu tiên: ở đây bây giờ – bởi vì yêu là có thể trong ở đây bây giờ. Bạn không thể yêu trong quá khứ được. Nhiều người làm điều đó, nhưng bạn không thể thực sự yêu trong quá khứ được. Nhiều người đơn giản sống trong kí ức – họ yêu trong quá khứ. Và có những người khác yêu trong tương lai – điều đó nữa cũng không thể được làm. Có những cách né tránh yêu: quá khứ và tương lai là những cách để né tránh yêu. Cho nên hoặc bạn yêu trong quá khứ, hoặc bạn yêu trong tương lai – và yêu là có thể chỉ trong hiện tại, bởi vì chỉ trong khoảnh khắc này chết và sống mới gặp gỡ… trong khoảng tối ở bên trong bạn. Khoảng tối đó bao giờ cũng hiện tại, bao giờ cũng hiện tại, bao giờ cũng hiện tại. Nó không bao giờ là quá khứ và nó không bao giờ là tương lai.

Nếu bạn nghĩ quá nhiều – và suy nghĩ bao giờ cũng là về quá khứ hay về tương lai – năng lượng của bạn sẽ bị phân tán khỏi việc cảm. Cảm là ở đây bây giờ. Nếu năng lượng của bạn đi vào hình mẫu của suy nghĩ thì bạn sẽ không có đủ năng lượng để đi vào trong cảm giác – và yêu sẽ không là không thể được.

Cho nên bước đầu tiên là: ở đây bây giờ. Tương lai và quá khứ đem suy nghĩ tới; suy nghĩ phá huỷ cảm. Và người quá bị ám ảnh bởi suy nghĩ, dần dần hoàn toàn quên mất rằng mình có trái tim nữa. Người quá nhiều suy nghĩ, dần dần bắt đầu đi theo cách mà, bắt đầu sống theo cách mà việc cảm không lên tiếng được. Không nghe thấy việc cảm, dần dần việc cảm bắt đầu rơi rụng đi khỏi người đó. Có cả triệu người ở trạng thái này, người không biết trái tim là gì. Họ nghĩ trái tim chỉ là cái bơm. Toàn thể sự tập trung là vào cái đầu. Đầu là kẻ cực đoan; nó được cần tới, nó là công cụ tốt, nhưng nó phải được dùng như nô lệ. Nó không nên là người chủ. Một khi cái đầu trở thành người chủ và trái tim bị bỏ lại đằng sau, bạn sẽ sống, bạn sẽ chết, nhưng bạn sẽ không biết Thượng đế là gì bởi vì bạn sẽ không biết yêu là gì.

Cùng khoảng tối đó, trước hết được tiếp xúc như tình yêu… và khi bạn mất hút trong nó toàn bộ, nó trở thành Thượng đế. Tình yêu là bắt đầu của Thượng đế – hay Thượng đế là đỉnh tối thượng của tình yêu.

Bước thứ hai hướng tới tình yêu, và tới giai điệu thiêng liêng, là: Học biến đổi chất độc của bạn thành mật ong. Bởi vì nhiều người yêu đấy, nhưng thế rồi tình yêu của họ bị nhiễm bẩn nhiều lắm bởi chất độc – bởi ghét, bởi ghen tị, bởi giận dữ, bởi sở hữu… cả nghìn lẻ một chất độc bao quanh tình yêu của bạn. Tình yêu là điều tinh tế. Cứ nghĩ về giận dữ, hận thù, sở hữu, ghen tị mà xem: làm sao tình yêu có thể sống sót được?

Trước hết, mọi người đi vào cái đầu và quên mất trái tim – họ là đa số. Thế rồi một thiểu số vẫn sống chút ít trong trái tim, nhưng thế rồi thiểu số đó làm điều sai khác; ánh sáng nhỏ của tình yêu đó bị bao quanh bởi ghen tị, hận thù, giận dữ, cả nghìn lử một chất độc. Thế rồi toàn thể cuộc hành trình trở thành cay đắng. Tôi đã nói với bạn, tình yêu là chiếc thang giữa cõi trời và địa ngục, nhưng thang bao giờ cũng là một thứ hai chiều: bạn có thể đi lên, bạn có thể đi xuống. Nếu có chất độc, chiếc thang sẽ đưa bạn đi xuống – bạn sẽ đi vào trong địa ngục và không vào cõi trời. Và thay vì đạt tới giai điệu, cuộc sống của bạn sẽ trở thành tiếng ồn buồn nôn – tiếng ồn giao thông, xung đột; chỉ là tiếng ồn điên khùng – đám đông nhiều tiếng ồn chẳng hài hoà gì. Bạn sẽ vẫn còn trên bờ điên khùng.

Cho nên điều thứ hai cần nhớ là: học cách biến đổi chất độc của bạn thành mật ong. Chúng được biến đổi thế nào? Có quá trình rất đơn giản. Thực tế, gọi nó là biến đổi cũng không đúng, bởi vì bạn không làm gì cả; bạn chỉ cần kiên nhẫn. Đây là một trong những bí mật lớn lao nhất tôi đang nói cho bạn. Thử nó mà xem: khi giận dữ tới bạn không làm gì cả; chỉ ngồi im lặng và ngắm nhìn nó. Đừng chống lại nó, đừng ủng hộ nó. Đừng hợp tác với nó, đừng kìm nén nó. Chỉ ngắm nhìn nó, kiên nhẫn, chỉ xem điều xảy ra… để cho nó nổi lên.

Nhớ một điều: đừng làm gì trong khoảnh khắc giận – đợi đấy. Chỉ cho nó một chút thời gian và chờ đợi… và bạn sẽ ngạc nhiên. Và một ngày nào đó bạn sẽ hiểu rằng nếu bạn có thể chờ đợi đủ, bản thân giận dữ trở thành từ bi. Nó là cái bánh xe; nó cứ chuyển động theo cách riêng của nó – bạn mới vội vàng. Cũng như đêm thành ngày nếu bạn có thể đợi một chút, theo cùng cách đó, giận dữ trở thành từ bi nếu bạn có thể chờ đợi một chút. Cùng năng lượng đó – chỉ kiên nhẫn là phải được thêm vào cho nó, không cái gì khác. Bạn thử điều đó mà xem.

Nhớ một điều: đừng bao giờ làm gì trong tâm trạng khi chất độc đang sở hữu bạn; cứ đợi đấy. Khi chất độc đã bắt đầu đổi thành cái khác… Đây là một trong những luật cơ bản của cuộc sống: rằng mọi thứ liên tục biến đổi thành thứ khác. Có thay đổi đều đặn trong bạn – người tốt thành người xấu, người xấu thành người tốt; thánh nhân có những khoảnh khắc của tội đồ và tội đồ có những khoảnh khắc thánh nhân… người ta chỉ phải đợi.

Hành động khi thánh nhân chiếm ưu thế – có vậy thôi. Đừng hành động khi tội đồ chiếm ưu thế, đừng hành động khi giận dữ chiếm ưu thế, bằng không bạn sẽ ăn năn và bạn sẽ tạo ra dây chuyền các phản ứng và bạn sẽ bị mắc nghiệp. Đó là toàn thể nghĩa của việc mắc nghiệp. Làm bất kì cái gì khi bạn đang trong khoảnh khắc tiêu cực và bạn sẽ ở trong xiềng xích, và không có tận cùng cho nó. Khi bạn tiêu cực bạn làm cái gì đó, người khác trở nên tiêu cực, người khác sẵn sàng làm cái gì đó – tiêu cực tạo ra nhiều tiêu cực hơn. Tiêu cực khêu gợi tiêu cực thêm, giận dữ mang tới giận dữ thêm, thù địch mang tới thù địch hơn, và mọi sự cứ diễn ra mãi… và mọi người đã bị mắc vào với nhau trong nhiều kiếp sống. Và họ cứ tiếp tục thế!

Chờ đợi. Khi bạn giận, đây là khoảnh khắc để thiền. Đừng phí hoài khoảnh khắc này – giận dữ đang tạo ra năng lượng lớn thế trong bạn, nó có thể phá huỷ. Nhưng năng lượng là trung lập – cùng năng lượng có thể phá huỷ, cũng có thể có tính sáng tạo. Chờ đợi. Cùng năng lượng có thể phá vỡ, cũng có thể mưa rào lên cuộc sống – chỉ đợi. Chờ đợi và không làm gì trong vội vã, một ngày nào đó bạn sẽ ngạc nhiên, khi thấy sự thay đổi bên trong. Bạn đã từng đầy giận dữ, và thế rồi giận dữ cứ tiếp diễn và đi tới đỉnh … và thế rồi bánh xe quay đi. Và bạn có thể thấy bánh xe quay, và giận dữ thành thảnh thơi, và năng lượng được thoát ra, và bây giờ bạn đang trong tâm trạng tích cực – tâm trạng sáng tạo. Bây giờ bạn có thể làm cái gì đó. Bây giờ bạn làm. Bao giờ cũng chờ đợi điều tích cực.

Và điều tôi đang nói không phải là kìm nén. Tôi không nói kìm nén tiêu cực, tôi nói quan sát tiêu cực. Nhớ sự khác biệt, khác vô cùng có đó. Tôi không nói ngồi lên đỉnh của tiêu cực, quên tiêu cực, làm cái gì đó chống lại nó – không. Tôi không nói điều đó. Tôi không nói khi bạn giận dữ hãy mỉm cười – không; nụ cười đó là giả dối, xấu xí, rởm. Đừng mỉm cười khi bạn giận. Thế thì đóng cửa phòng lại, để tấm gương ngay trước bạn, tự mình nhìn khuôn mặt giận dữ của mình. Không cần biểu lộ nó cho bất kì ai khác. Nó là việc của bạn, nó là năng lượng của bạn, nó là cuộc sống của bạn, và bạn phải chờ đến đúng khoảnh khắc. Cứ nhìn vào tấm gương đó: nhìn khuôn mặt đỏ, mắt đỏ, kẻ sát nhân có đó.

Bạn có bao giờ nghĩ rằng mọi người đều mang một kẻ sát nhân bên trong không? Bạn cũng mang một kẻ sát nhân bên trong. Đừng nghĩ rằng kẻ sát nhân tồn tại ở đâu đó khác – ai đó khác mới là kẻ sát nhân, người phạm tội giết người – không: mọi người đều có khả năng phạm tội giết người. Bạn mang bản năng giết người bên trong mình.

Cứ nhìn vào bên trong tấm gương này: đây là những tâm trạng của bạn – bạn phải đã quen với chúng. Đây là một phần của sự trưởng thành hướng tới tự biết. Bạn đã nghe nói nhiều thế, từ Socrates cho tới ngày nay: “Biết bản thân mình” – nhưng đây là cách biết bản thân mình đấy. “Biết bản thân mình” không có nghĩa là ngồi im lặng và lẩm nhẩm, “Ta là Brahma, ta là linh hồn, ta là Thượng đế, ta là cái này” – toàn thứ vô nghĩa. “Biết bản thân mình” nghĩa là biết tất cả tâm trạng của mình, mọi khả năng – kẻ sát nhân, tội đồ, Thượng đế, quỉ – biết tất cả những tâm trạng, toàn thể miền của nó, và bằng việc biết nó bạn sẽ khám phá ra bí mật, chìa khoá.

Bạn sẽ thấy rằng giận dữ không thể có đó mãi mãi được – hay nó có thể? Bạn đã không thử điều đó! Thử điều đó mà xem – nó không thể có đó mãi mãi được. Nếu bạn không làm gì, cái gì sẽ xảy ra? Giận dữ có thể treo đó mãi mãi được không? Chẳng cái gì treo đó mãi được. Hạnh phúc tới và đi, bất hạnh tới và đi. Bạn không thể thấy ra luật đơn giản sao? – rằng mọi thứ đều thay đổi, không cái gì còn lại thường hằng. Cho nên sao lại vội vàng? Giận dữ đã tới – nó sẽ đi thôi. Bạn chỉ đợi, có chút ít kiên nhẫn. Cứ nhìn vào trong tấm gương và chờ đợi. Để giận dữ ở đó, để khuôn mặt bạn thành xấu và có tính sát nhân – nhưng chờ đợi, quan sát.

Đừng kìm nén và đừng hành động theo giận dữ, và chẳng mấy chốc bạn sẽ thấy rằng khuôn mặt này đang trở nên mềm mại hơn, mắt đang trở nên bình thản hơn, năng lượng đang thay đổi – nam tính biến thành nữ tính… và chẳng mấy chốc bạn sẽ đầy rạng ngời. Cùng cái đỏ đã trong giận dữ nay là sự rạng ngời nào đó – cái đẹp trên khuôn mặt bạn, trong mắt bạn. Bây giờ đi ra: thời gian đã tới để hành động.

Hành động khi bạn đang tích cực. Đừng ép buộc tích cực, chờ đợi tích cực tới theo cách riêng của nó. Đây là bí mật – khi tôi nói, “Học biến đổi chất độc của bạn thành mật ong,” đây là điều tôi ngụ ý.

Và điều thứ ba: chia sẻ. Bất kì khi nào có tiêu cực, giữ nó lại cho bản thân bạn. Bất kì khi nào có tích cực, chia sẻ. Thông thường, mọi người chia sẻ các tiêu cực của họ; họ không chia sẻ cái tích cực của họ. Nhân loại đơn giản ngu xuẩn. Khi họ hạnh phúc họ không chia sẻ, họ rất keo kiệt. Khi họ bất hạnh họ rất, rất hoang phí – thế thì họ rất sẵn sàng chia sẻ. Khi mọi người mỉm cười họ mỉm cười rất tiết kiệm – chỉ chừng chừng vậy thôi. Nhưng khi họ giận dữ họ giận toàn bộ.

Bước thứ ba là chia sẻ cái tích cực. Điều đó sẽ đem tình yêu của bạn tuôn chảy như dòng sông, nảy sinh từ trái tim bạn. Thế khó xử của bạn với trái tim sẽ bắt đầu chuyển động khi bạn chia sẻ.

Tôi đã nghe nói về một câu ngạn ngữ rất kì lạ của Jorge Luis Borges. Nghe nó này…

Đem cái linh thiêng cho chó
Ném ngọc trước lợn
Vì điều thành vấn đề là cho.

Bạn đã nghe câu ngạn ngữ ngược lại: đừng đổ nước thiêng lên chó, và đừng ném ngọc trước lợn, bởi vì họ sẽ không hiểu. Borges lại nói:

Đem cái linh thiêng cho chó
Ném ngọc trước lợn
Vì điều thành vấn đề là cho.

Điều thực không phải là cái bạn cho – ngọc và điều linh thiêng và tình yêu – và bạn đang cho ai; cái đó không phải là vấn đề. Vấn đề là ở chỗ bạn cho. Khi bạn có, cho nó đi.

Gurdjieff thường nói, “Mọi thứ tôi tích trữ đều bị mất, và mọi thứ tôi cho đều là của tôi. Mọi thứ tôi cho vẫn cùng tôi, còn mọi thứ tôi tích trữ đều mất, đều đi.” Đúng: bạn chỉ có cái bạn đã chia sẻ. Bạn chỉ có tình yêu như bạn đã chia sẻ. Tình yêu không phải là tài sản để tích trữ, nó là sự rạng ngời, là hương thơm để chia sẻ. Bạn càng chia sẻ nhiều, bạn càng có nhiều; bạn càng chia sẻ ít, bạn càng có ít. Bạn chia sẻ càng nhiều, càng nhiều thứ sẽ nảy sinh từ cốt lõi bên trong nhất của bạn – nó là vô hạn: nhiều thứ sẽ trào lên nữa. Kéo nước lên từ giếng, nhiều nước lại tới làm tươi mới trong giếng. Không kéo nước lên, đóng giếng lại, trở thành kẻ keo kiệt, và không dòng nước thêm nào sẽ vận hành. Dần dần, dòng nước sẽ trở thành chết, bị chẹn lại; và nước vốn ở trong giếng sẽ chết, sẽ trở thành tanh tưởi, bẩn thỉu. Nước tuôn chảy là tươi mới… tình yêu tuôn chảy là tươi mới.

Cho nên bước thứ ba hướng tới tình yêu là: chia sẻ cái tích cực của bạn, chia sẻ cuộc sống của bạn, chia sẻ mọi thứ bạn có. Bất kì cái gì đẹp với bạn, đừng bao giờ tích trữ nó. Trí huệ của bạn, chia sẻ đi; lời cầu nguyện của bạn, chia sẻ đi; tình yêu của bạn, hạnh phúc của bạn, vui sướng của bạn, chia sẻ đi. Vâng, nếu bạn không thể tìm được người nào, chia sẻ nó với chó vậy – nhưng chia sẻ. Chia sẻ nó với đá – nhưng chia sẻ. Khi bạn có ngọc, ném chúng đi – đừng bận tâm liệu người nhận là lợn hay thánh nhân, cứ ném chúng ra. Điều thành vấn đề là cho.

Tích trữ đầu độc trái tim. Mọi tích trữ đều độc hại. Nếu bạn chia sẻ, hệ thống của bạn sẽ thoát khỏi chất độc. Và khi bạn cho, đừng bận tâm liệu điều đó được đáp lại hay không. Thậm chí đừng chờ đợi lời cảm ơn. Cảm thấy biết ơn người đã cho phép bạn chia sẻ cái gì đó với người đó. Không có việc ngược lại – đừng chờ đợi, nói sâu bên trong tim mình rằng người đó đáng phải được cảm ơn là người đó đã sẵn sàng nghe bạn, chia sẻ năng lượng nào đó với bạn… rằng người đó sẵn sàng nghe bài ca của bạn… rằng người đó sẵn sàng xem điệu vũ của bạn… rằng khi bạn bạn đã tới để cho người đó, người đó đã không bác bỏ – người đó có thể bác bỏ chứ.

Chia sẻ là một trong những đức hạnh tâm linh nhất, một trong những đức hạnh tâm linh lớn lao nhất.

Và điều thứ tư: là cái không. Một khi bạn bắt đầu nghĩ rằng bạn là ai đó, bạn dừng lại; thế thì tình yêu không tuôn chảy. Tình yêu tuôn chảy chỉ từ ai đó là không ai cả. Tình yêu trú ngụ chỉ trong cái không. Khi bạn trống rỗng, có tình yêu. Khi bạn đầy bản ngã, tình yêu biến mất. Tình yêu và bản ngã không thể cùng tồn tại được. Tình yêu có thể tồn tại với Thượng đế nhưng không thể tồn tại cùng bản ngã, bởi vì tình yêu và Thượng đế là đồng nghĩa. Tình yêu và bản ngã là không thể ở cùng nhau được. Cho nên hãy là cái không. Đó là nghĩa của việc thành khiêm tốn, nhu mì. Jesus nói: Được ân huệ là người nhu mì, vì nhu mì của họ là vương quốc của Thượng đế.

Trích từ “Cuộc sống, Tình yêu, Tiếng cười”

Nguồn: thiencungyoga.edu.vn

Advertisements

Hạnh Phúc Là Tiêu Chuẩn Sống Duy Nhất

Nghĩa vụ duy nhất bạn có là hạnh phúc. Hãy làm cho nó thành tôn giáo về hạnh phúc. Nếu bạn không hạnh phúc, thế thì bất kì điều gì bạn đang làm, cái gì đó phải sai và sự thay đổi mạnh mẽ nào đó là cần thiết. Hãy để hạnh phúc quyết định.

Tôi là người theo chủ nghĩa hưởng lạc. Và hạnh phúc là tiêu chuẩn duy nhất con người có.

Cho nên bao giờ cũng hãy nhìn vào điều xảy ra khi bạn làm cái gì đó: nếu bạn trở nên an bình, nếu bạn trở nên thanh thản, ở nhà, thảnh thơi, điều đó là đúng. Đây là tiêu chuẩn, không cái gì khác là tiêu chuẩn. Cái là đúng cho bạn có thể không đúng cho ai đó khác, hãy nhớ điều đó nữa. Bởi vì cái thoải mái cho bạn có thể không thoải mái cho ai đó khác, cái gì đó khác lại có thể thoải mái cho người đó. Cho nên không thể có được luật phổ dụng về điều đó. Mọi cá nhân đều phải tìm ra điều đó cho bản thân mình. Cái gì là thoải mái cho bạn?

Trích Osho, Cân Bằng Thân Tâm

Ảnh: Thuy Phan’s Facebook

Đổi Tâm Trí, Đổi Thói Quen

Ảnh: commonground.ca

Bất kì khi nào bạn muốn đổi hình mẫu của tâm trí đã trở thành thói quen lâu dài, việc thở là điều tốt nhất. Mọi thói quen của tâm trí đều có liên kết với hình mẫu thở. Đổi hình mẫu thở và tâm trí đổi ngay lập tức, tức thời. Bạn hãy thử điều đó!

Bất kì khi nào bạn thấy rằng một phán xét đang tới và bạn sắp mắc vào một thói quen cũ, ngay lập tức hãy thở ra – cứ dường như bạn đang tống khứ phán xét ra với việc thở ra. Hãy thở ra thật sâu, ép bụng vào, và khi bạn tống không khí ra, hãy cảm nhận hay quán tưởng rằng toàn thể phán xét này cũng đang bị tống ra ngoài.

Thế rồi hít không khí trong lành vào sâu, hai hay ba lần.

Hãy nhìn điều xảy ra. Bạn sẽ cảm thấy tự tươi tắn hoàn toàn; thói quen cũ sẽ không thể nào còn khống chế được bạn.

Cho nên hãy bắt đầu bằng thở ra, đừng hít vào. Khi bạn muốn lấy cái gì đó vào, hãy bắt đầu bằng hít vào; nếu bạn muốn tống cái gì đó ra, hãy bắt dầu bằng thở ra. Hãy xem tâm trí bị ảnh hưởng ngay lập tức như thế nào. Ngay lập tức bạn sẽ thấy rằng tâm trí đã đi đâu đó khác rồi; một làn gió mới đã tới. Bạn không trong lối mòn cũ cho nên bạn sẽ không lặp lại thói quen cũ.

Điều này đúng cho mọi thói quen. Chẳng hạn, nếu bạn hút thuốc, nếu sự thôi thúc tới để hút thuốc và bạn không muốn hút, lập tức thở ra sâu và ném niềm thôi thúc đó ra. Hãy hít hơi thở tươi mát và bạnlập tức sẽ thấy rằng niềm thôi thúc đó đã qua rồi. Điều này có thể công cụ rất, rất quan trọng cho sự thay đổi bên trong.

Trích Osho, Dược Khoa Cho Linh Hồn

Thiền Với Bầu Trời

5773_1142117125100_1592611251_340872_1847682_n

Ảnh: Lương Tuấn Anh

Thiền với bầu trời và bất kỳ khi nào bạn có thời gian hãy nằm xuống đất; nhìn lên bầu trời. Hãy để điều đó thành sự sâu lắng của bạn. Nếu bạn muốn cầu nguyện, hãy cầu nguyện bầu trời. Nếu bạn muốn thiền, hãy thiền với bầu trời, thỉnh thoảng mở mắt, thỉnh thoảng nhắm mắt. Bởi vì bầu trời cũng ở bên trong bạn; như bầu trời bên ngoài, bầu trời bên trong cũng vậy.

Chúng ta chỉ đang đứng ở ngưỡng của bầu trời bên trong và bầu trời bên ngoài, và chúng cân đối một cách chính xác. Bầu trời bên ngoài là vô hạn cũng như bầu trời bên trong. Chúng ta đang đứng ở ngưỡng, ở nơi mà bạn có thể bị tan biến. Có hai cách để tan biến.

Nếu bạn tan biến vào bầu trời bên ngoài vậy thì đó là cầu nguyện, nếu bạn tan biến vào bầu trời bên trong thì đó là thiền, nhưng cuối cùng nó xuất hiện như nhau: bạn bị tan biến. Hai bầu trời này không phải là hai. Chúng là hai chỉ bởi vì bạn là đường chia cắt. Khi bạn biến mất thì đường chia cắt này cũng biến mất, vậy thì trong cũng là ngoài và ngoài cũng là trong.

Trích Osho, Sách Cam

Beyond The Small Family – Vượt Lên Gia Đình Nhỏ

untitledẢnh: osho.com

“No one is my mother…”

“Không ai là mẹ ta cả…”

You are born with a tremendous possibility of intelligence. You are born with a light within you. Listen to the still, small voice within, and that will guide you. Nobody else can guide you, nobody else can become a model for your life, because you are unique. Nobody has there ever been who was exactly like you, and nobody is ever going to be there again who will be exactly like you. This is your glory, your grandeur–that you are utterly irreplaceable, that you are just yourself and nobody else.

Bạn được sinh ra với một khả năng trí tuệ lớn lao. Bạn được sinh ra với ánh sáng chân lý bên trong mình. Hãy lắng nghe giọng nói lặng lẽ, bé nhỏ bên trong, và nó sẽ dẫn đường cho bạn. Không ai khác có thể dẫn dắt bạn, không ai khác có thể là hình mẫu cho cuộc đời bạn, bởi vì bạn là độc nhất. Chưa có ai từng giống hệt như bạn, và sẽ không có ai lại giống hệt như bạn. Đây là sự vinh quang, sự cao quý của bạn — rằng bạn hoàn toàn bất khả thay thế, rằng bạn chỉ là chính mình và không là ai khác.

Jesus was a small child and his father and mother had come to the great temple for the annual festival. Jesus was lost somewhere in the crowd, and only by the evening could his parents find him. He was sitting with some scholars, just a child, and he was discussing things with them.

Jesus là một đứa trẻ nhỏ và cha mẹ cậu phải đi đến đền thờ lớn trong kỳ lễ hội thường niên. Jesus bị lạc trong đám đông, và mãi tới khi trời tối cha mẹ mới tìm thấy cậu. Cậu đã ngồi chơi với các nhà hiền triết, chỉ như một đứa trẻ, và cậu ngồi thảo luận với họ về mọi sự.

His father said, “Jesus, what are you doing here? We have been worried about you.”

Cha cậu nói, “Jesus, con làm gì ở đây vậy? Chúng ta đã rất lo lắng cho con.”

Jesus said, “Don’t be worried. I was looking after my father’s business.”

Jesus nói, “Đừng lo lắng. Ta đang trông coi công việc của cha ta.”

The father said, “I am your father–and what type of business are you looking after here? I am a carpenter.”

Người cha nói, “Ta là cha con—và con đang trông nom công việc gì ở đây vậy? Ta là thợ mộc cơ mà!”

Jesus said, “My father is in heaven. You are not my father.”

Jesus nói, “Cha ta ở trên trời. Ông không phải là cha ta.”

Just as a child has to leave the body of the mother, otherwise he will be dead–he has to come out of the womb–the same happens mentally, also. One day he has to come out of the father and mother’s womb. Not only physically but mentally; not only mentally but spiritually.

Nếu đứa trẻ không ra khỏi thân thể mẹ mình, nó sẽ bị chết – nó phải ra khỏi tử cung – điều tương tự cũng xảy ra trên phương diện tư tưởng. Một ngày nào đó nó cũng phải ra khỏi vòng tay che chở của cha mẹ. Không chỉ trên phương diện thể xác mà cả tinh thần; không chỉ tinh thần mà còn cả tâm linh nữa.

And when the spiritual child is born, has broken with his past completely, for the first time he becomes a self, an independent reality, standing on his own feet. Before this he was just a part of the mother, or the father, or the family–but he was never himself.

Và khi một đứa trẻ tâm linh ra đời, nó sẽ cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ với quá khứ của mình, bởi lần đầu tiên nó đã trở thành một cá nhân, một thực thể độc lập, đứng trên chính đôi chân của mình. Trước đó nó chỉ là một phần của mẹ hoặc cha, hoặc gia đình – nhưng chưa bao giờ nó là chính mình cả.

Whatever you are doing, whatever you are thinking, whatever you are deciding, look: is it coming from you or is somebody else speaking? And you will be surprised to find out the real voice; perhaps it is your mother–you will hear her speak again. Perhaps it is your father; it is not at all difficult to detect. It remains there, recorded in you exactly as it was given to you for the first time–the advice, the order, the discipline, the commandment.

Bất cứ khi bạn đang làm gì, nghĩ gì, quyết định điều gì, hãy quan sát: liệu nó có đến từ bạn hay ai đó khác đang nói? Và bạn sẽ ngạc nhiên khi tìm thấy giọng nói thực sự; có lẽ nó là của mẹ bạn – bạn sẽ nghe thấy mẹ mình đang nói lại. Có lẽ nó là của cha bạn; không khó để phát hiện ra điều đó. Nó vẫn còn đó, được ghi lại trong bạn một cách chính xác như khi nó được truyền cho bạn trong lần đầu tiên –  lời khuyên, mệnh lệnh, luật lệ, lời răn.

You may find many people, the priest, the teachers, the friends, the neighbors, the relatives. There is no need to fight. Just knowing that it is not your voice but somebody else’s–whosoever that somebody else is–you know that you are not going to follow it. Whatsoever the consequences, now you are deciding to move on your own, you are deciding to be mature. Enough you have remained a child. Enough you have remained dependent. Enough you have listened to all these voices and followed them. And where have they brought you? In a mess.

Bạn có thể thấy nhiều người, linh mục, thầy cô giáo, bạn bè, hàng xóm, họ hàng. Không cần thiết phải chống lại. Chỉ cần biết rằng nó không phải là giọng của bạn mà là ai đó khác – bất kể đó là ai – bạn biết rằng bạn sẽ không làm theo nó. Bất kể hậu quả thế nào, bây giờ bạn sẽ quyết định đi theo cách của mình, bạn sẽ quyết định trở nên trưởng thành. Bạn đã là trẻ con đủ rồi. Bạn đã phụ thuộc đủ rồi. Bạn đã lắng nghe tất cả những giọng nói này và làm theo họ. Và họ đã đưa bạn đến đâu? Vào trong một mớ hỗn độn.

So once you figure out whose voice it is, say goodbye to it… because the person who gave that voice to you was not your enemy. His intention was not bad, but it is not a question of his intention. The question is that he imposed something on you that is not coming from your own inner source; and anything that comes from outside makes you a psychological slave.

Vì vậy ngay khi bạn tìm ra nó là giọng nói của ai, hãy nói lời chào tạm biệt với nó… bởi vì người trao giọng nói đó cho bạn không phải là kẻ thù của bạn. Ý định của anh ta không xấu xa, nhưng vấn đề không phải là ý định của anh ta. Vấn đề là anh ta đã áp đặt lên bạn điều không đến từ cội nguồn bên trong của chính bạn; và bất cứ điều gì đến từ bên ngoài sẽ khiến bạn trở thành một kẻ nô lệ tinh thần.

It is only your own voice that will lead you into a blossoming, into freedom.

Chỉ có giọng nói của chính bạn sẽ dẫn bạn đến với sự nở hoa, đến với sự tự do.

Nguồn: Osho Times

Đỗ Hoàng Tùng dịch

A Night Without Lodging – Một Đêm Không Nơi Trú Ngụ

Ảnh: osho.com

The moment one is capable of feeling grateful for both pain and pleasure, without any distinction, without any choice, simply feeling grateful for whatsoever is given… Because if it is given by God, it must have a reason in it. We may like it, we may not like it, but it must be needed for our growth.

Thời điểm một người có khả năng cảm thấy biết ơn trước cả nỗi buồn lẫn niềm vui, mà không có sự phân biệt nào, không có sự chọn lựa nào, chỉ cảm thấy biết ơn trước bất kỳ điều gì được trao… Bời vì nếu Thượng đế trao điều gì đó cho bạn, thì hẳn là có một lý do nào đó. Chúng ta có thể thích nó, chúng ta có thể không thích nó, nhưng hẳn là nó cần thiết cho sự lớn lên của chúng ta.

Winter and summer are both needed for growth. Once this idea settles in the heart, then each moment of life is of gratitude. Let this become your meditation and prayer: thank God every moment–for laughter, for tears, for everything. Then you will see a silence arising in your heart that you have not known before. That is bliss.

Mùa đông và mùa hạ đều cần thiết cho sự trưởng thành. Một khi ý tưởng này trụ vững trong trái tim bạn, thì sau đó mỗi thời điểm của cuộc đời bạn sẽ tràn đầy lòng biết ơn. Hãy để câu này trở thành lời thiền và cầu nguyện của bạn: tạ ơn Thượng đế mọi thời điểm – vì tiếng cười, nước mắt và tất cả. Sau đó bạn sẽ thấy một sự tĩnh lặng nảy sinh trong trái tim mình – điều mà bạn chưa từng biết tới trước đây. Đó là phúc lạc.

The first thing is to accept life as it is. Accepting it, desires disappear. Accepting life as it is, tensions disappear, discontent disappears; accepting it as it is, one starts feeling very joyful–and for no reason at all!

Điều đầu tiên là hãy chấp nhận cuộc đời như nó vốn là. Chấp nhận nó, những ham muốn biến mất. Chấp nhận cuộc đời như nó vốn là, những căng thẳng biến mất, sự bất mãn biến mất; chấp nhận nó như nó vốn là, người ta cảm thấy rất vui vẻ – và chẳng bởi vì lý do nào cả!

When joy has a reason, it is not going to last long. When joy is without any reason, it is going to be there forever. It happened in the life of a very famous Zen woman. Her name was Rengetsu…. Very few women have attained to the Zen ultimate. This one is one of those rare women.

Khi niềm vui có lý do, nó sẽ không kéo dài. Khi niềm vui mà không có lý do nào, nó sẽ có đó mãi mãi. Điều này đã xảy ra với cuộc đời của một nữ thiền sư rất nổi tiếng. Tên bà là Rengetsu… Chỉ có một vài người phụ nữ đạt được đỉnh cao tối thượng của Thiền. Đây là một trong những những phụ nữ hiếm hoi đó.

She was on a pilgrimage and she came to a village at sunset and begged for lodging for the night, but the villagers slammed their doors. They were against Zen. Zen is so revolutionary, so utterly rebellious, that it is very difficult to accept it. By accepting it you are going to be transformed; by accepting it you will be passing through a fire, you will never be the same again. Traditional people have always been against all that is true in religion. Tradition is all that is untrue in religion. So those must have been traditional Buddhists in the town, and they didn’t allow this woman to stay in the town; they threw her out.

Bà đang trên đường hành hương; đến buổi chiều tà, bà đến một ngôi làng và hỏi xin chỗ nghỉ chân qua đêm, nhưng dân làng đã đóng sầm cửa nhà họ. Họ chống lại Thiền. Thiền thì quá cách mạng, quá nổi loạn đến nỗi mà thật khó để người ta chấp nhận nó. Bằng việc chấp nhận nó bạn sẽ được chuyển hóa; bằng việc chấp nhận nó bạn sẽ đi qua một ngọn lửa, bạn sẽ không bao giờ giống như trước nữa. Những người truyền thống luôn chống lại tất cả những gì đích thực trong tôn giáo. Truyền thống là tất cả những gì không đích thực trong tôn giáo. Vì vậy những người này hẳn là những Phật tử truyền thống trong thị trấn, và họ không cho phép bà ở trong thị trấn; họ đuổi bà đi.

It was a cold night, and the old woman was without lodging, and hungry. She had to make her shelter underneath a cherry tree in the fields. It was really cold, and she could not sleep well. And it was dangerous too–wild animals and all. At midnight she awoke–because of too much cold–and saw, in the night sky, the fully-opened cherry blossoms laughing to the misty moon. Overcome with the beauty, she got up and bowed down in the direction of the village, with these words:

Đó là một đêm lạnh lẽo, bà lão không nơi trú ngụ, và còn đang đói bụng. Bà phải dựng lều dưới một cây hoa anh đào ngoài cánh đồng. Trời lạnh thấu xương, và bà không thể ngủ ngon được. Lại còn nguy hiểm nữa – thú dữ và mọi điều. Nửa đêm bà tỉnh dậy – vì trời quá lạnh – và nhìn thấy, trên bầu trời đêm, những bông hoa anh đào mãn khai đang mỉm cười với vầng trăng mờ ảo sương khói. Say sưa trước vẻ đẹp của những bông hoa anh đào, bà trở dậy và cúi đầu vái lạy hướng về phía ngôi làng, với những lời này:

Through their kindness in refusing me lodging I found myself beneath the blossoms on the night of this misty moon… She feels grateful. With great gratitude she thanks those people who refused her lodging; otherwise she would be sleeping under an ordinary roof and she would have missed this blessing–these cherry blossoms, and this whispering with the misty moon, and this silence of the night, this utter silence of the night. She is not angry, she accepts it. Not only accepts it, welcomes it–she feels grateful.

Nhờ lòng tốt của họ khi từ chối cho tôi ở nhờ, tôi thấy mình bên dưới những bông hoa trong đêm trăng sương khói mờ ảo này… Bà cảm thấy biết ơn. Với lòng biết ơn lớn lao, bà cảm ơn những người đã từ chối cho bà ở nhờ; nếu không thì bà đã ngủ dưới một mái nhà bình thường và bà sẽ bỏ lỡ diễm phúc này –  những bông hoa anh đào này, và những lời thì thầm này với vầng trăng mờ ảo, và sự tĩnh lặng này của đêm, sự tĩnh lặng hoàn toàn này của đêm. Bà không cáu giận, bà chấp nhận nó. Không chỉ chấp nhận nó, bà còn chào đón nó – và bà cảm thấy biết ơn.

One becomes a buddha the moment one accepts all that life brings, with gratitude.

Một người trở thành một vị Phật vào thời điểm người đó chấp nhận tất cả mọi thứ cuộc đời mang đến cho mình, với lòng biết ơn.

Nguồn: Osho Times

Đỗ Hoàng Tùng dịch

Chuyển Từ Đầu Tới Tim

_vector-lovely-heart-preview-by-dragonart

Ảnh: dragonartz.wordpress.com

Cảm giác mới là cuộc sống thực. Suy nghĩ là giả tạo bởi vì suy nghĩ bao giờ cũng là suy nghĩ về một cái gì đó; nó không bao giờ là cái thực cả. Không phải suy nghĩ về rượu mà có thể làm bạn say được, mà phải là rượu chứ. Bạn có thể cứ nghĩ về rượu, nhưng chỉ nghĩ về rượu bạn sẽ chẳng bao giờ trở nên say cả. Bạn sẽ phải uống nó, và việc uống xảy ra qua việc cảm.

Nghĩ là hoạt động giả, hoạt động thay thế. Nó cho bạn cảm giác giả tạo về cái gì đó xảy ra và chẳng cái gì xảy ra cả. Cho nên hãy dịch chuyển từ suy nghĩ sang cảm nhận, và cách tốt nhất sẽ là thở từ trái tim.

Vào ban ngày, nhiều nhất bạn có thể nhớ, hãy lấy hơi thở sâu. Hãy cảm thấy nó đập vào giữa ngực. Cảm thấy như toàn thể sự tồn tại đang đổ vào bạn, vào chỗ trung tâm trái tim bạn. Nó khác với mọi người khác, thông thường nó nghiêng về bên phải. Nó chẳng liên quan gì tới trái tim vật lý cả. Nó là điều hoàn toàn khác; nó thuộc về thể tinh tế.

Hãy thở sâu và bất kỳ khi nào bạn thở, hãy làm điều đó ít nhất năm lần với hơi thở sâu. Hãy lấy hơi thở vào và rót đầy tim. Hãy cảm thấy nó ở giữa, Hãy cảm thấy sự tồn tại đang rót vào qua trái tim. Sức sống, cuộc sống, điều thiêng liêng, tự nhiên – mọi thứ đều đổ vào.

Thế rồi thở ra sâu, lại từ tim, và cảm thấy mình đang đổ tất cả những cái đã được trao cho bạn trở lại vào điều thiêng liêng, sự tồn tại.

Hãy làm điều đó nhiều lần vào ban ngày, nhưng bất kì khi nào bạn làm nó thì hãy làm năm hơi thở một lúc. Điều đó sẽ giúp cho bạn dịch chuyển từ đầu đến tim.

Bạn sẽ trở nên ngày một nhạy cảm hơn, ngày một nhận biết hơn về nhiều điều mà bạn đã không nhận biết. Bạn sẽ ngửi nhiều hơn, bạn sẽ nếm nhiều hơn, bạn sẽ sờ nhiều hơn. Bạn sẽ thấy nhiều hơn, bạn sẽ nghe nhiều hơn; tất cả mọi thứ sẽ trở nên mãnh liệt. Cho nên hãy đi từ đầu tới tim và tất cả các giác quan của bạn sẽ đột nhiên trở nên chói sáng. Bạn sẽ bắt đầu cảm thấy cuộc sống thực sự đập rộn ràng trong bạn, sẵn sàng nhảy và sẵn sàng tuôn chảy.

Trích Osho, Dược Khoa Cho Linh Hồn

Bài viết liên quan: Mở Cánh Hoa Trái Tim