Beyond The Small Family – Vượt Lên Gia Đình Nhỏ

untitledẢnh: osho.com

“No one is my mother…”

“Không ai là mẹ ta cả…”

You are born with a tremendous possibility of intelligence. You are born with a light within you. Listen to the still, small voice within, and that will guide you. Nobody else can guide you, nobody else can become a model for your life, because you are unique. Nobody has there ever been who was exactly like you, and nobody is ever going to be there again who will be exactly like you. This is your glory, your grandeur–that you are utterly irreplaceable, that you are just yourself and nobody else.

Bạn được sinh ra với một khả năng trí tuệ lớn lao. Bạn được sinh ra với ánh sáng chân lý bên trong mình. Hãy lắng nghe giọng nói lặng lẽ, bé nhỏ bên trong, và nó sẽ dẫn đường cho bạn. Không ai khác có thể dẫn dắt bạn, không ai khác có thể là hình mẫu cho cuộc đời bạn, bởi vì bạn là độc nhất. Chưa có ai từng giống hệt như bạn, và sẽ không có ai lại giống hệt như bạn. Đây là sự vinh quang, sự cao quý của bạn — rằng bạn hoàn toàn bất khả thay thế, rằng bạn chỉ là chính mình và không là ai khác.

Jesus was a small child and his father and mother had come to the great temple for the annual festival. Jesus was lost somewhere in the crowd, and only by the evening could his parents find him. He was sitting with some scholars, just a child, and he was discussing things with them.

Jesus là một đứa trẻ nhỏ và cha mẹ cậu phải đi đến đền thờ lớn trong kỳ lễ hội thường niên. Jesus bị lạc trong đám đông, và mãi tới khi trời tối cha mẹ mới tìm thấy cậu. Cậu đã ngồi chơi với các nhà hiền triết, chỉ như một đứa trẻ, và cậu ngồi thảo luận với họ về mọi sự.

His father said, “Jesus, what are you doing here? We have been worried about you.”

Cha cậu nói, “Jesus, con làm gì ở đây vậy? Chúng ta đã rất lo lắng cho con.”

Jesus said, “Don’t be worried. I was looking after my father’s business.”

Jesus nói, “Đừng lo lắng. Ta đang trông coi công việc của cha ta.”

The father said, “I am your father–and what type of business are you looking after here? I am a carpenter.”

Người cha nói, “Ta là cha con—và con đang trông nom công việc gì ở đây vậy? Ta là thợ mộc cơ mà!”

Jesus said, “My father is in heaven. You are not my father.”

Jesus nói, “Cha ta ở trên trời. Ông không phải là cha ta.”

Just as a child has to leave the body of the mother, otherwise he will be dead–he has to come out of the womb–the same happens mentally, also. One day he has to come out of the father and mother’s womb. Not only physically but mentally; not only mentally but spiritually.

Nếu đứa trẻ không ra khỏi thân thể mẹ mình, nó sẽ bị chết – nó phải ra khỏi tử cung – điều tương tự cũng xảy ra trên phương diện tư tưởng. Một ngày nào đó nó cũng phải ra khỏi vòng tay che chở của cha mẹ. Không chỉ trên phương diện thể xác mà cả tinh thần; không chỉ tinh thần mà còn cả tâm linh nữa.

And when the spiritual child is born, has broken with his past completely, for the first time he becomes a self, an independent reality, standing on his own feet. Before this he was just a part of the mother, or the father, or the family–but he was never himself.

Và khi một đứa trẻ tâm linh ra đời, nó sẽ cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ với quá khứ của mình, bởi lần đầu tiên nó đã trở thành một cá nhân, một thực thể độc lập, đứng trên chính đôi chân của mình. Trước đó nó chỉ là một phần của mẹ hoặc cha, hoặc gia đình – nhưng chưa bao giờ nó là chính mình cả.

Whatever you are doing, whatever you are thinking, whatever you are deciding, look: is it coming from you or is somebody else speaking? And you will be surprised to find out the real voice; perhaps it is your mother–you will hear her speak again. Perhaps it is your father; it is not at all difficult to detect. It remains there, recorded in you exactly as it was given to you for the first time–the advice, the order, the discipline, the commandment.

Bất cứ khi bạn đang làm gì, nghĩ gì, quyết định điều gì, hãy quan sát: liệu nó có đến từ bạn hay ai đó khác đang nói? Và bạn sẽ ngạc nhiên khi tìm thấy giọng nói thực sự; có lẽ nó là của mẹ bạn – bạn sẽ nghe thấy mẹ mình đang nói lại. Có lẽ nó là của cha bạn; không khó để phát hiện ra điều đó. Nó vẫn còn đó, được ghi lại trong bạn một cách chính xác như khi nó được truyền cho bạn trong lần đầu tiên –  lời khuyên, mệnh lệnh, luật lệ, lời răn.

You may find many people, the priest, the teachers, the friends, the neighbors, the relatives. There is no need to fight. Just knowing that it is not your voice but somebody else’s–whosoever that somebody else is–you know that you are not going to follow it. Whatsoever the consequences, now you are deciding to move on your own, you are deciding to be mature. Enough you have remained a child. Enough you have remained dependent. Enough you have listened to all these voices and followed them. And where have they brought you? In a mess.

Bạn có thể thấy nhiều người, linh mục, thầy cô giáo, bạn bè, hàng xóm, họ hàng. Không cần thiết phải chống lại. Chỉ cần biết rằng nó không phải là giọng của bạn mà là ai đó khác – bất kể đó là ai – bạn biết rằng bạn sẽ không làm theo nó. Bất kể hậu quả thế nào, bây giờ bạn sẽ quyết định đi theo cách của mình, bạn sẽ quyết định trở nên trưởng thành. Bạn đã là trẻ con đủ rồi. Bạn đã phụ thuộc đủ rồi. Bạn đã lắng nghe tất cả những giọng nói này và làm theo họ. Và họ đã đưa bạn đến đâu? Vào trong một mớ hỗn độn.

So once you figure out whose voice it is, say goodbye to it… because the person who gave that voice to you was not your enemy. His intention was not bad, but it is not a question of his intention. The question is that he imposed something on you that is not coming from your own inner source; and anything that comes from outside makes you a psychological slave.

Vì vậy ngay khi bạn tìm ra nó là giọng nói của ai, hãy nói lời chào tạm biệt với nó… bởi vì người trao giọng nói đó cho bạn không phải là kẻ thù của bạn. Ý định của anh ta không xấu xa, nhưng vấn đề không phải là ý định của anh ta. Vấn đề là anh ta đã áp đặt lên bạn điều không đến từ cội nguồn bên trong của chính bạn; và bất cứ điều gì đến từ bên ngoài sẽ khiến bạn trở thành một kẻ nô lệ tinh thần.

It is only your own voice that will lead you into a blossoming, into freedom.

Chỉ có giọng nói của chính bạn sẽ dẫn bạn đến với sự nở hoa, đến với sự tự do.

Nguồn: Osho Times

Đỗ Hoàng Tùng dịch

Advertisements

Tình Yêu & Trưởng Thành

HoldingHands

Ảnh: wellnessbeyond.com

Nếu bạn thực sự yêu một người đàn bà thì bạn sẽ muốn biết về thực tại của cô ta, không phải là điều tưởng tượng, bởi vì tình yêu chỉ có thể tồn tại với thực tại. Và tình yêu có khả năng đủ hiểu biết về thực tại và vẫn còn yêu cô ấy, biết tất cả những nhược điểm và vẫn còn yêu cô ấy. Tình yêu là một sức mạnh vô biên.

Tình yêu là một chiều hướng hoàn toàn khác: đó là đi vào yêu thực tại. Quả vậy, thực tại có nhược điểm, nhưng những nhược điểm này chính là những thách thức cho sự trưởng thành. Mỗi nhược điểm đều là một thách thức để siêu việt trên nó. Và khi hai người thực sự yêu nhau thì họ giúp đỡ nhau để trưởng thành. Họ nhìn vào nhau, họ trở thành tấm gương cho nhau, họ phản ánh lẫn nhau. Họ giúp lẫn nhau, họ lôi cuốn lẫn nhau. Những lúc sung sướng, những lúc gian nan, khi trong hạnh phúc, lúc trong buồn đau họ đều có nhau, họ quấn quít với nhau. Đó chính là điều từ “quấn quít” muốn nói lên…

Những người yêu nhau nâng cao nhau lên, theo mọi cách. Những người yêu nhau đạt tới đỉnh cao của hạnh phúc khi họ có nhau, và họ cũng đạt tới các độ sâu sâu hơn của nỗi buồn khi họ có nhau. Miền hạnh phúc và đau khổ của họ trở nên mênh mông: đó chính là tình yêu là gì. Một mình, nếu bạn kêu khóc thì nước mắt của bạn cũng không có nhiều chiều sâu. Bạn đã bao giờ để ý đến điều đó chưa? Một mình, người ta nông cạn. Khi bạn khóc với ai đó thì có một chiều sâu, một chiều hướng mới cho nước mắt của bạn.

Cùng nhau, nó sẽ đi vào chính cốt lõi của con người bạn. Hai người cùng nhau, cùng nhau trong mọi thời tiết khí hậu – ngày cũng như đêm, mùa hè rồi mùa đông – trong mọi tâm trạng, trưởng thành…

Tình yêu là biện chứng. Một mình bạn không thể trưởng thành được. Bạn phải luôn nhớ rằng nếu bạn đang yêu thì đừng có lẩn tránh cam kết, đừng có lẩn tránh quấn quít. Hãy lao hoàn toàn vào trong đó. Rồi đừng có đứng ở ngoại vi mà chực chuồn nếu mọi sự trở thành quá rắc rối.

Và tình yêu cũng còn là sự hi sinh nữa đấy. Bạn phải hi sinh rất nhiều… bản ngã của mình. Bạn phải hi sinh tham vọng của mình; bạn phải hi sinh cái riêng tư của mình, bạn phải hi sinh bí mật của mình; bạn phải hi sinh nhiều thứ. Cho nên chỉ trong tình yêu lãng mạn mới không cần có sự hi sinh nào cả. Nhưng khi không có sự hi sinh thì cũng chẳng có sự trưởng thành được.

Tình yêu làm bạn thay đổi gần như hoàn toàn; đó là một sự sinh thành mới. Bạn không bao giờ còn là con người cũ như trước khi bạn yêu một người đàn ông hay đàn bà. Bạn đã đi qua lửa, bạn đã được thuần khiết. Nhưng dũng cảm làm điều cần thiết.

Trích Osho, Biến chuyển Mật tông

Challenge – Thử Thách

1f90

nh: osho.com

The parable of the farmer and the wheat

Chuyện ngụ ngôn về người nông dân và cây lúa mì

Misery only means that things are not fitting with your desires–and things never fit with your desires, they cannot. Things simply go on following their nature. Lao Tzu calls this nature Tao. Buddha calls this nature Dhamma. Mahavir has defined religion as “the nature of things.” Nothing can be done. Fire is hot and water is cool.

Khổ đau chỉ có nghĩa rằng mọi sự không trùng khớp với những mong muốn của bạn – và mọi sự không bao giờ trùng khớp với những mong muốn của bạn. Mọi sự chỉ đi theo bản chất tự nhiên của chúng. Lão Tử gọi bản chất tự nhiên này là Đạo. Đức Phật gọi điều này là Pháp. Mahavir định nghĩa tôn giáo như là “bản chất của mọi sự”. Không gì có thể được làm cả. Lửa thì nóng và nước thì lạnh.

The wise man is one who relaxes with the nature of things, who follows the nature of things. And when you follow the nature of things, no shadow is cast. There is no misery. Even sadness is luminous then, even sadness has a beauty then. Not that sadness will not come–it will come, but it will not be your enemy. You will befriend it, because you will see its necessity. You will be able to see its grace, and you will be able to see why it is there and why it is needed.

Người khôn ngoan là người thảnh thơi với bản chất của mọi sự, người thuận theo bản chất của mọi sự, không có bóng tối nào bị loại bỏ cả. Không có sự khổ sở nào cả. Kể cả nỗi buồn cũng tỏa sáng, kể cả nỗi buồn cũng có vẻ đẹp. Không phải nỗi buồn không đến – nó sẽ đến, nhưng nó sẽ không phải là kẻ thù của bạn. Bạn sẽ kết thân với nó, bởi vì bạn sẽ thấy sự cần thiết của nó. Bạn sẽ có thể nhìn thấy vẻ duyên dáng của nó, và bạn sẽ có thể thấy tại sao nó có đó và tại sao nó là cần thiết.

I have heard an ancient parable–it must be very ancient, because God used to live on the earth in those days. One day a man came to him, an old farmer, and he said, “Look, you may be God, and you may have created the world, but one thing I must say to you: you are not a farmer. You don’t know even the ABC of farming. You have something to learn.”

Tôi đã từng nghe một câu chuyện ngụ ngôn cổ – hẳn là nó đã có từ rất lâu rồi, bởi vì Thượng đế đã từng sống trên trái đất những ngày đó. Một ngày kia, có một người đến chỗ Thượng đế, một lão nông, và ông ta nói, “Nhìn xem, ngài có thể là Thượng đế, và ngài có thể đã tạo ra cả thế giới, nhưng có một điều tôi phải nói với ngài: ngài không phải là một người nông dân. Ngài không biết cả những điều sơ đẳng nhất của nhà nông. Ngài nên học hỏi đôi điều.”

God said, “What’s your advice?”

Thượng đế nói, “Lời khuyên của ngươi là gì?”

The farmer said, “You give me one year’s time, and just let things be according to me, and see what happens. There will be no poverty left!”

Lão nông nói, “Ngài hãy cho tôi một năm, và hãy để sự việc diễn ra theo ý tôi, và xem điều gì xảy ra. Sẽ không còn sự nghèo khổ nào nữa!”

God was willing, and one year was given to the farmer. Naturally, he asked for the best, he thought only of the best–no thunder, no strong winds, no dangers for the crop. Everything was comfortable, cozy, and he was very happy. The wheat was growing so high! When he wanted sun, there was sun; when he wanted rain, there was rain, and as much as he wanted. This year everything was right, mathematically right. But when the crops were harvested, there was no wheat inside.

Thượng đế bằng lòng, và cho lão nông một năm. Đương nhiên, ông ta đã yêu cầu những điều kiện tốt nhất, ông ta nghĩ rằng chỉ có những điều kiện tốt nhất – không sấm sét, không gió to, không hiểm nguy cho cánh đồng. Mọi thứ đều thoải mái, dễ chịu, và ông ta cảm thấy rất hạnh phúc. Cây lúa mì lớn lên rất cao! Khi ông ta muốn ánh nắng, đã có mặt trời; khi ông ta muốn nước, đã có mưa, và tất cả như những gì ông ta muốn. Năm đó mọi thứ đều tốt đẹp cả, tốt đẹp một cách chính xác. Nhưng khi cánh đồng vào vụ gặt, ông ta lại không thấy có hạt lúa mì trong bất kỳ cây nào cả.

The farmer was surprised. He asked God, “What happened? What went wrong?”

Lão nông đã rất bất ngờ. Ông ta đến hỏi Thượng đế, “Điều gì đã xảy ra vậy? Điều gì đó đã sai sao?”

God said, “Because there was no challenge, because there was no conflict, no friction, because you avoided all that was bad, the wheat remained impotent. A little struggle is a must. Storms are needed, thunder, lightning is needed. They shake up the soul inside the wheat.”

Thượng đế nói, “Bởi vì không có thử thách, bởi vì không có xung đột, không có va chạm, bởi vì ngươi tránh né tất cả những điều bất lợi nên cây lúa mì vẫn còn yếu đuối. Một vài sự chống chọi nho nhỏ là cần thiết. Những cơn bão là cần thiết, sấm sét là cần thiết. Chúng khiến cho linh hồn bên trong cây lúa mì thức tỉnh.”

This parable is of immense value. If you are just happy and happy and happy, happiness will lose all meaning. It will be as if somebody is writing with white chalk on a white wall. Nobody will ever be able to read it. You have to write on a black board, then it comes clear.

Chuyện ngụ ngôn này có một giá trị mênh mông. Nếu bạn chỉ hạnh phúc, hạnh phúc và hạnh phúc, hạnh phúc sẽ mất đi hết ý nghĩa của chúng. Giống như việc ai đó viết phấn trắng lên bảng trắng vậy. Sẽ không ai có thể đọc được. Bạn phải viết lên bảng đen, thì chữ mới nổi lên rõ ràng.

The night is as much needed as the day. And the days of sadness are as essential as the days of happiness. This I call understanding. Once you understand it, you relax–in that relaxation is surrender. You say, “Thy will be done.” You say, “Do whatsoever you feel is right. If today clouds are needed, give me clouds. Don’t listen to me, my understanding is tiny. What do I know of life and its secrets? Don’t listen to me! You just go on doing your will.” And, slowly slowly, the more you see the rhythm of life, the rhythm of duality, the rhythm of polarity, you stop asking, you stop choosing.

Đêm cũng cần thiết như ngày. Và những ngày đau khổ cũng thiết yếu như những ngày hạnh phúc. Tôi gọi điều này là sự hiểu biết. Một khi bạn đã hiểu nó, bạn sẽ thư giãn – trong sự thư giãn này là dâng hiến. Bạn nói, “Ý người sẽ được thực hiện.” Bạn nói, “Xin hãy làm bất cứ điều gì người cho là đúng. Nếu hôm nay những đám mây là cần thiết, hãy trao cho con những đám mây. Đừng lắng nghe con, sự hiểu biết của con thật nhỏ bé. Con thì biết gì về cuộc đời và những bí mật của nó cơ chứ? Đừng lắng nghe con! Người chỉ cần tiếp tục làm theo ý người.” Và, dần dần, bạn sẽ thấy nhiều hơn nhịp điệu của cuộc đời, nhịp điệu của nhị nguyên, nhịp điệu của các mặt đối lập, bạn sẽ ngừng đòi hỏi, bạn sẽ ngừng lựa chọn.

This is the secret. Live with this secret, and see the beauty. Live with this secret, and you will be suddenly surprised: How great is the blessing of life! How much is being showered on you every moment!

Đây là bí mật. Hãy sống với bí mật này, và thấy được vẻ đẹp. Hãy sống với bí mật này, và bạn sẽ hoàn toàn bất ngờ: Diễm phúc của cuộc đời mới vĩ đại làm sao! Diễm phúc mưa rào xuống bạn mỗi khoảnh khắc nhiều làm sao!

Nguồn: Osho Times

Đỗ Hoàng Tùng dịch