Rồi Mọi Việc Cũng Sẽ Qua

Ảnh: chaongaymoi.com

TVTL – Trong Phật pháp có câu rất hay rằng: “Đời không đạo lấy gì mà sửa. Đạo không đời biết sửa với ai” để nói lên một thực tế rằng Đời và Đạo có mối quan hệ mật thiết, như hai mặt của một đồng xu vậy. Và nhiều khi người ta cứ nghĩ phải tìm Đạo ở đâu xa xôi, chứ thực ra nếu tâm đủ tỉnh thức, người ta có thể tìm thấy Đạo ngay trong những việc bình thường nhất của cuộc đời. Từ ý tưởng đó, TVTL mở ra chuyên mục Tôi Trải Nghiệm như là diễn đàn để mọi người có thể chia sẻ những điều sâu sắc mà tự mình đã rút ra trong quá trình sống và làm việc, hay có thể là những suy tư, trăn trở của bản thân… Hy vọng chuyên mục sẽ được sự hưởng ứng của mọi người. Mọi bài viết xin gửi về thuvientrilieu@gmail.com

* * *

Tôi Trải Nghiệm sẽ được mở đầu từ một đoạn ngắn trong trang nhật ký của một bạn gái, mới tốt nghiệp Đại học và bắt đầu cuộc sống mới tại Sài Gòn đô hội.

“Chiều nay đi trên đường, tự nhiên chợt nhận ra rằng khó khăn trong cuộc đời này tựa như việc kẹt xe vậy. Những lúc kẹt xe ta mệt mỏi, khó chịu, cũng như những khó khăn làm ta tưởng chừng như không thể nào thoát ra được. Những dòng xe cộ tiếp tục dồn về gây đụng chạm, va đập cũng như những khó khăn này nối tiếp khó khăn khác, và cứ làm ta bị thương, bị đau vậy. Nhưng cuộc đời là vậy mà, chẳng có vụ kẹt xe nào kéo dài mãi mãi, cũng chẳng có khó khăn nào ta không thể vượt qua. Và ta hãy cứ nghĩ rằng ta cứ hãy kiên nhẫn, nhích từng chút một, rồi ta sẽ thoát khỏi mớ hỗn độn ấy. Nếu không còn cách nào để đối phó với những khó khăn trong cuộc sống, ta hãy cứ nghĩ rằng cố gắng chịu đựng từng giây, từng phút, rồi mọi việc cũng sẽ qua.”

Mouse Xinh

Advertisements

Mùi Vị Của Cuộc Sống

Zen_humor_laughing_monks_smallerẢnh: enlightened-spirituality.org

Một hôm Hạ Cái Tôn tiên sinh nhà giáo dục nổi tiếng đến thăm Hoằng Nhất đại sư (Lý Thúc Đồng). Khi ăn cơm, thấy đại sư chỉ một món dưa muối, Hạ Tiên Sinh hỏi:

–      Lẽ nào đại sư không cảm thấy món dưa muối này quá mặn sao?

Hoằng Nhất đại sư đáp:

–      Mặn có mùi vị của mặn!

Một lát sau, Hoằng Nhất đại sư ăn xong, bưng ly nước trong uống, Hạ tiên sinh lại nhíu mày hỏi:

–      Lẽ nào không có trà? Sao hằng ngày cứ uống nước trong nhạt ấy?

Hoằng Nhất đại sư đáp:

–      Nước trong tuy nhạt, nhưng nhạt cũng có mùi vị của nhạt.

Hạ Cái Tôn là bạn thân với Hoằng Nhất đại sư, nên mới hỏi vậy. Nhưng Hoằng Nhất đại sư đã vượt qua khỏi phân biệt mặn ngọt, sự vượt qua này không phải là không có vị giác, mà là thật sự cảm nhận được mùi vị ngon của mặn và vị mát mẻ của nước trong.

Lời bàn:

Câu “mặn có mùi vị của mặn, nhạt có mùi vị của nhạt” mà Hoằng Nhất đại sư nói là câu nói chứa đầy lẽ thiền khiến người ta ý vị vô cùng. Trên đường đời, có lúc chúng ta không có khả năng lựa chọn, lúc đó chúng ta phải học cách thích ứng với hoàn cảnh. Hợp với tan, hạnh phúc với đau khổ, hy vọng với thất vọng, giả như chúng ta nếm thử thì chúng đều có mùi vị, đều là thứ không thể thiếu trong cuộc sống. Hạnh phúc trong cuộc sống là ngọt, ngọt có mùi vị của ngọt; chia ly trong tình yêu là mặn, mặn có mùi vị của mặn; sự bình thường trong cuộc sống là nhạt, nhạt cũng có mùi vị của nhạt.

Trích Thành Thông, Trí Tuệ Của Thiền – Tinh Hoa Tư Tưởng Phương Đông